Chương 30
xá, khao khát khuôn viên nơi có những bức tường leo đầy cây thường xuân, khao khát được đi chân trần trên bãi cỏ rồi nhỏ giọng đọc diễn cảm bài thơ " Cuộc sống mới" của Dante.
Hai giọt nước từ khoé mắt rơi xuống, khi nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng, chúng đã chảy xuống cằm của cô, xoa một cái lên mặt, chúng đã không còn dấu vết.
Ôn Lễ An đi ngang qua cô, Lương Tuyết bước chậm lại.
Sau hơn chục bước chân, cô đã cách cậu ta mấy mét.
Chỉ một chút thời gian, khoảng cách của cô và cậu ta đã nhanh chóng được kéo xa hơn.
Vượt qua bóng râm tán chuối Abaca, bóng dáng Ôn Lễ An đã biến mất, Lương Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Khu mở rộng Hadrian nằm ngay cạnh nơi Lương Tuyết ở.
Có đến mấy trăm gian nhà nằm thẳng tắp, cứng nhắc như nhau, do chúng được người chủ sửa lại từ khu trường học bỏ hoang.
So với khu Hadrian sự tồn tại của chúng ở nơi đây cũng thật đặc biệt.
Nơi này so với khu mở rộng Hadrian điều kiện có khá hơn một chút.
Nhưng nếu bạn muốn sống trong các gian nhà thẳng tắp cứng nhắc giống nhau này mỗi tháng bạn sẽ phải bỏ ra 80 đôla tiền thuê nó.
Đại đa số cư dân ở đây là những bà mẹ đơn thân, để được sống trong khu này cũng coi là may mắn tại Angle City.
Mấy người phụ nữ đó, đã gặp được những người đàn ông còn chút lương tâm, mỗi tháng còn nhận được "phí nuôi dưỡng" được gửi từ cha của những đứa trẻ họ sinh ra.
Một khi, có người rời khỏi khu thẳng tắp cứng nhắc này, có nghĩa là cha của những đứa trẻ đó đã không còn gửi tiền cho họ nữa.
Lương Tuyết đã sống trong khu đó một thời gian dài, từ thời kỳ mà tiền thuê chỉ có 50 đôla rồi lên đến 80 đôla, kẻ đến người đi, ngay đến hàng xóm của cô cũng đã thay đổi mấy chục lần.
Để về nhà cô phải đi qua khu mở rộng Hadrian, cần đi hết con hẻm thẳng đứng kia là đến khu nhà cô sống.
Phía xa, cô nhìn thấy ngôi nhà với mái nhà màu xanh lá, nhà ở khu mở rộng Hadrian thấp hơn so với những ngôi nhà bình thường khác.
Chỉ cần bạn nằm giơ chân lên là có thể chạm được đến mái nhà.
Một ngày nào đó, khi đi về nhà cô đã vô tình nhìn lên.
Khi nhìn rõ hơn, trong mắt cô ngập tràn một màu xanh lá.
Ngày hôm đó, cô đứng dưới mái nhà xanh lá đó một lúc lâụ Sau này, khi có lúc đi qua con hẻm thẳng tắp kia, Lương Tuyết sẽ kiễng chân lên, để có thể nhìn được rõ hơn căn nhà có mái màu xanh lá đó.
Hiện giờ, trong tay Lương Tuyết vẫn đang giữ tấm danh thiếp mà Mạch Chí Cao vừa đưa.
Khi mấy đầu ngón tay chạm vào tấm danh thiếp, cô nhận ra nó được làm từ chất liệu thật sự rất tốt.
Kiểu dáng cùng chất liệu như này chắc gì đã được mua tại Philippines?
Danh thiếp bạch kim sử dụng ba loại ngôn ngữ Anh, Trung, Pháp, dùng để viết tên người sở hữu, tên trường học và phương thức liên lạc.
Cuối cùng, đôi mắt Lương Tuyết dừng lại trên dòng chữ vàng nổi bật phía dưới Đại Học Stanford.
Trong thế giới này, có một số người, làm kiệt sức cũng không thể có thứ họ muốn, cho dù những thứ đó trong mắt một số người lại là điều quá bình thường.
"Ui da" kêu lên một tiếng, Lương Tuyết buông thõng tay xuống hai bên sườn.
Chủ căn nhà mái xanh hình như đang muốn đi ra ngoài, mà diện tích trong con hẻm