⬅ Trước Tiếp ➡

lại rất nhỏ, chỉ có thể chứa được hai người nếu họ tránh nhaụ Anh ta cúi đầu bước chân về phía bên trái để nhường ra một phần đường, lúc nhận thấy có cái bóng trước mặt thì đã quá muộn.
Vì đều muốn nhường đường, không ai bảo ai lại chọn hướng bên trái, kết quả làm hai người đâm sầm vào nhaụ Túi nhựa trong đựng tờ danh sách rơi trên nền đất, danh thiếp bạch kim chữ vàng rơi theo sau, rồi nó bị chiếc túi kia che đi.
Lương Tuyết lui người lại, tìm khoảng rộng để đứng lên, cô ngẩng đầu, mắt vừa nhìn lên, giật mình, miệng vô thức nói " Ôn ...
Ôn Lễ An" Tiếng nói cất lên, kết hợp với những lời mà Ôn Lễ An nói với Taya cách đây không lâu "Tôi còn phải về nhà lấy tờ danh sách" thì Lương Tuyết đã đoán được chủ nhân của căn nhà mái xanh đó là ai rồi.
Mùa đông năm ngoái, căn nhà này là nơi ở của hai mẹ con.
Người mẹ có nét mặt đầy mệt mỏi và một cô bé con với nhiều đặc điểm như bị suy dinh dưỡng.
Mái nhà vào lúc đó cũng không được sơn màu xanh lá cây như bây giờ.
Lần gặp nhau đầu tiên của Lương Tuyết và Quân Hoán là khi cô 6 tuổi và Quân Hoán 7 tuổi.
Lúc cô 13 tuổi đó là lần thứ hai gặp lại, đến khi cô 15 tuổi là lúc Quân Hoán chính thức theo đuổi cô.
Tầm 2 năm khi nóng khi lạnh, cô mới xác định mối quan hệ.
Sau khi đã xác định mối quan hệ, dù cô có chạy trốn như thỏ, vẫn bị anh kéo đến nhà chơi mỗi khi có thời gian rảnh.
Số lần Lương Tuyết gặp mặt Ôn Lễ An cũng không quá 30 lần.
Nhìn thấy cậu ta cũng không tính là ít, ngoài việc chào hỏi ra, cô và cậu ta nói chuyện với nhau ít đến đáng thương.
Ban đầu cô cũng từng cố thử lôi kéo làm quen với cậu ta, nhưng mấy lần đều không thu được kết quả.
Cậu em đẹp trai đó của Quân Hoán giống như một tác giả vẽ truyện tranh, chỉ muốn đắm chìm trong thế giới xinh đẹp dưới ngòi bút riêng mình.
Đối diện với chàng trai trước mắt còn chưa đủ quen thuộc đến độ, cô có thể phát sinh kiểu như quan tâm cùng tò mò "Ôn Lễ An, cậu thế mà lại sống ở đây".
Ngậm chặt miệng lại, có một lọn tóc rơi xuống mặt cô nhẹ nhàng vén nó ra sau tai.
Mượn việc này để giảm đi sự lúng túng của bản thân, bĩu môi, cô khom người, nhưng có một bàn tay hành động trước khi tay cô vươn ra, bàn tay đó đã nhặt tấm danh thiếp lên.
Danh thiếp và túi bì trong đựng tài liệu đều đã được Ôn Lễ An nhặt lên.
nannan Lời tác giả Tuyết của tôi sau này sẽ được gọi là "nốt ruồi đỏ bé nhỏ" ^^ nannan Trong túi có 20 đôla là có thể mua được nụ cười của các cô gái.
Danh thiếp và túi trong đựng tài liệu đều đã được Ôn Lễ An nhặt lên.
Ôn Lễ An cũng chẳng thèm đưa mắt nhìn nội dung tấm danh thiếp, mà cậu ta lập tức đưa trả lại ngay cho cô.
Lương Tuyết chỉ có thể coi như không có việc gì nhỏ giọng nói " Cảm ơn" .
Tấm danh thiếp trở lại trên tay cô, vờ như không nhìn thấy được vẻ giễu cợt trên khuôn mặt Ôn Lễ An, cô kiên trì nhắc lại câu "Tạm biệt" với cậu ta.
Hai người lần lượt dịch đến bức tường ngay gần sát họ, lần lượt bước đi hai hướng khác nhaụ Lương Tuyết đi được vài bước, cô dừng lại, cất tiếng gọi "Ôn Lễ An".
Tiếng bước chân


⬅ Trước Tiếp ➡