⬅ Trước Tiếp ➡

người lạ mặt, nhìn những đôi giày đi trên chân những người đó, đủ biết nó có giá cả không hề rẻ chút nào.
Tiện tay lau chỗ bụi bám trên cánh cửa, nó cố sức nhét chiếc phong bì vào khe hở nhỏ trên đó "anh Lễ An, bọn họ nói em đưa phong thư này cho anh".
Cánh cửa kia vẫn đóng kín, khiến cho chính bản thân nó nghi ngờ không biết bên trong nhà thực sự có người hay không.
" Anh Lễ An Em biết anh đang ở bên trong" để đôi mắt cố nhìn vào khe hở nhỏ trên cánh cửa, nó thì thầm, trước đó qua khe hở nó hình như đã nhìn thấy có một đôi giày đang nằm dưới cầu thang bằng gỗ bên trong căn nhà.
Không gian phòng ở trong khu mở rộng Hadrian rất chật chội, những người không đủ điều kiện đóng giường thì chỉ có thể chen chúc nằm lên tấm chiếu được trải trên sàn nhà.
Còn người có điều kiện, họ sẽ thuê thợ mộc dựng một nửa tầng trên từ 3/4 bức tường chính, một nửa tầng có thể được sử dụng làm giường, điều này sẽ không chỉ giải phóng thêm không gian mà còn làm được 1 khu nhà vệ sinh nho nhỏ.
Nửa tầng trên của căn nhà được nối bằng cầu thang gỗ đơn giản, đôi giày dưới chân cầu thang cho biết hiện giờ chủ nhân của chúng chắc đang ngủ bên phía trên.
Nhìn đôi giày Nike đó nó nhận ra ngay đó là của anh Lễ An, bởi vì đôi giày đó chính là giải thưởng mà anh Lễ An nhận được vào năm ngoái, khi làm đại diện cho trường bọn nó tham gia vào giải bóng rổ tại Vịnh Subic, Nike là đôi giày mơ ước của hầu hết lũ trẻ bọn nó, đến câu slogan của hãng giày Nike chúng còn thuộc làu làu "Chúng có thể giúp bạn nhảy cao hơn", nên nó chắc chắn không thể nào nhận nhầm được.
Chán nản quay đầu ra về, nó không chắc liệu anh Lễ An có thực hiện những điều yêu cầu trong phong thư kia hay không.
Hiện tại trong nhà nó cũng chẳng có ai cả, mẹ nó thì đã đi vào thành phố mua đồ mất rồi.
Khi xoay người lại, phía đối diện nó lại nhìn thấy một cô gái trẻ, mặc chiếc áo ngắn tay cũ xỉn màu với quần iean đang từ từ đi tới.
Trong con mắt phụ nữ khu mở rộng Hadrian dạng quần áo này chắc chắn không bao giờ tồn tại trong tủ đồ.
Phụ nữ sống trong khu mở rộng Hadrian, tất cả họ đều rất thích những loại vải có màu sắc sặc sỡ, vì thế họ đều có sở thích sử dụng màu son môi đỏ rực chói mắt.
Cô gái kia lại có màu môi tự nhiên, không tô thêm bất cứ màu nổi bật nào, trên người cô ấy đang mặc chiếc áo sơ mi cũ, màu đã phai nhưng lại rất sạch sẽ, mái tóc đen thẳng dài cũng không rực rỡ với đủ các màu nhuộm lóng lánh như những cô gái khác.
Những phụ nữ trong khu Hadrian này sẽ nói như này " Cô muốn trở thành nữ tu ?" " Cô mặc như vậy có phải muốn chứng minh mẹ của cô không đứng đường?" ," Hay là Cô cảm thấy mặc như vậy sẽ thu hút được một người đàn ông tử tế đến đây tìm bạn tri kỷ, sau đó sẽ mang cô rời khỏi chỗ này".
"Đừng có nằm mơ nữa Nữ thần may mắn đã tặng cho Angle City món quà lớn nhất, đó chính là những người cha của bọn trẻ một người đàn ông thật sự có lương tâm.
Phương thức biểu đạt lương tâm của họ chính là việc cung cấp tiền nuôi dưỡng cho người nuôi và những đứa con của họ hàng tháng".
Những


⬅ Trước Tiếp ➡