Chương 5
người phụ nữ sống ở khu mở rộng Hadrian kia, họ sẽ không bao giờ che dấu kiểu bình luận tương tự như vậy.
Cô gái trẻ vừa tới lại có mái tóc đen cùng đôi mắt đen, người như cô không có nhiều trong khu mở rộng Hadrian và thậm chí cả Angel City, nó đã nhận ra cô ấy, khi nó 5 tuổi đã từng rất quen thuộc với cô ấy, lúc đó nó rất thích mái tóc đen dài của cô, vì mái tóc đó có mùi rất thơm.
Nhưng đó lại là chuyện trước kia cơ, vì giờ đây mẹ nó và chị Taya của nó gọi cô ấy là "Người xấu ", và họ đã nói nhiều hơn không chỉ một lần với nó rằng hãy chạy trốn ngay trước khi cô ta xuất hiện.
Trước mắt, thật sự không còn đường trốn nào khác.
Nó chỉ biết cúi thấp đầu xuống, đứng đối diện với cô gái trẻ mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay đang đi đến ngày càng gần kia.
Vào buổi trưa, ánh nắng kéo cơ thể mảnh mai của cô gái đó thành cái bóng vừa thấp vừa mập, cái bóng đó dần dần tiến lại gần nó.
Trong chớp mắt, nó có thể nhìn thấy rõ những ngón chân từ đôi dép nhỏ, chúng trắng như làn da của cô ấy vậy.
Dời mắt khỏi những ngón chân, nó nhìn chằm chằm xuống mặt đường, rụt vai lại.
Rồi nó cảm nhận được cái nóng bỏng của mặt đường hắt lên, cái nóng dường như cũng sắp sửa đốt chín lòng bàn chân của nó lên rồi, phía trên cao những mái tôn của khu nhà cũng đang phải chịu đựng nhiệt độ gay gắt như thiêu từ ánh nắng chói chang của mặt trời, tất cả chúng dường như đang nhanh chóng biến thành những tấm cao áp phát nhiệt.
Chân nó dường như đang tan chảy, nó chắc chắn, không thể không nghi ngờ rằng một khi nó nhấc chân lên, rất có thể nó sẽ ngã sõng xoài trên mặt đất.
Một giọng nói do dự từ đằng sau truyền đến "Đạt Dã", không phải như vậy Mẹ và chị Taya của nó gọi cô ấy là "Người xấú.
"Đạt Dã, có phải có chuyện xảy ra hay không?" đằng sau nó giọng nói đó vẫn đang tiếp tục vang lên, nghe một chút cũng không giống như âm thanh của "Người xấu " như mẹ với chị nó đã nói, âm thanh mới nhẹ nhàng mềm mại làm sao.
Vào thời điểm này, trong miệng những phụ nữ khu Hadrian sẽ là những câu như "Lên kế hoạch đã lâu , sau này dùng để câu dẫn đàn ông có tiền " âm thanh giống như cây kẹo bông mềm mại lại làm nó cảm thấy đói bụng.
Mèo khóc chuột, Mèo khóc chuột Trong thâm tâm nhắc lại câu nói bằng tiếng Trung mà nó chẳng biết được bao nhiêu, thúc giục bản thân nó hãy chạy trốn thật nhanh về phía trước, vậy mà đôi chân của nó dường như không hoạt động theo sự sai khiến của nó nữa rồi.
Đến khi có một bàn tay để lên vai của nó, nó đã vội quay người lại, vùi mặt luôn vào lòng bàn tay kia, lúc này nó thật sự cảm thấy mình đang rất đói bụng "Chị Tiểu Tuyết Những người đó đã bắt chị Taya đi rồi" khuôn mặt nhỏ cố sức vùi sâu vào bàn tay cô gái đó, nó vừa khóc vừa nêu cái lý do làm nó lo lắng.
Trong suy nghĩ của nó, trước mắt nó cái "người xấú mà mẹ và chị Taya của nó đã nói, rồi trước mặt cô gái trong mắt những phụ nữ khu mở rộng Hadrian "rất biết giả vờ ra vẻ thanh caó lại là "Tiểu Tuyết" của chị Nika, nó biết cô rất thông minh, chắc chắn cô sẽ có cách giúp nó.
Chị Tiểu Tuyết là một