⬅ Trước Tiếp ➡

trong ba sinh viên đại học duy nhất ở Angel City.
Không những vậy, chị ấy còn là người có thành tích học tốt nhất tại trường đại học, tuy rằng, trường đại học kia chỉ có 50 người, nhưng thì đã sao, ai có thể nói rằng chị ấy không thông minh?
Có lẽ ngay lúc này chị Tiểu Tuyết của nó chắc hẳn đã nghĩ ra cách cứu được chị Taya của nó rồi, nhưng...
Bàn tay nhẹ nhàng nhấc lên, dừng lại trong không trung một lúc, từ trong chiếc túi đang đeo trên người, bàn tay đó lấy ra một chiếc khăn tay, chiếc khăn đó được đưa về phía nó, mặt trong chiếc khăn có một túi bánh sừng bò.
Ngay lúc này đây, nó thực sự rất muốn ăn chiếc bánh sừng bò đó ngay lập tức, nhưng bánh sừng bò giờ đây cũng không quan trọng bằng chị Taya của nó, nó ngẩng đầu lên "chị Tiểu Tuyết "...
"Hay là em có thể lại thử đi tìm anh Lễ An lần nữa xem saó chị ấy nói.
Nó lại rùng mình khi nhớ đến con chuột đã rơi xuống chân mình mới vừa rồi, cho dù nó đã cố gắng không nghĩ đến từ lâụ Nhưng anh Lễ An cũng không chịu nghe nó nói, mẹ nó đã từng nói với nó rằng anh Lễ An kia là một người không dễ nói chuyện cho lắm.
"Chị Tiểu Tuyết Xin chị đấy " Nó chăm chú nhìn cô gái kia.
Cô gái kia lại không nhìn vào đôi mắt gần như cầu xin của nó, nhẹ nhàng thì thầm "Chị cũng không biết phải làm sao để giúp em, chị thậm chí còn không biết họ đã đưa Taya đi đến nơi nào ".
"Họ đưa chị Taya đến khu Clark Resort" nó vội vàng la lên.
Bởi vì trước đó nó đã đọc trộm một ít nội dung trên bức thư, trong đó đã ghi rõ địa chỉ đưa chị của nó đi, chính là phòng tập quyền anh nằm trong Clark Resort.
" Đạt Dã..." "Chị Tiểu Tuyết Em cầu xin chị giúp chị của em" nó lại kéo tay cô lần nữa.
Một lúc sau, cô rút đi bàn tay của mình một lần nữa, nhìn lên trời cao "Xin lỗi Đạt Dã Chị Tiểu Tuyết vẫn còn có việc khác phải làm ".
Nhìn cô xoay người, nhìn cô đi dần vào trong con hẻm sâu hút, nhìn thấy cô sắp sửa biến mất nơi cuối con hẻm.
Nó ném mạnh chiếc bánh sừng bò xuống dưới đất, hướng về phía cô gái đó gào lên "Mẹ và chị Taya đã nói đúng, lương tâm của chị đã bị chó tha mất rồi".
Người đó vẫn bước đi thật bình tĩnh, dường như không bị lời nói của nó tác động đến 1 chút nào.
Nó lại gào lên thêm một lần nữa "Lương Tuyết Một lần nữa chị lại bỏ rơi Nika".
Chính là cái lần, mà chị Nika sẽ không bao giờ còn có thể quay trở về nữa.
nannannan Lời tác giả 1.Đừng bị văn án đánh lừa.
Kỳ thực đây là câu chuyện về hai người có thiếu xót về tính cách để rồi đứng lên từ sự vấp ngã.
Sau thời gian 10 năm "gương vỡ lại lành".
Nữ9 là người thực sự ích kỷ, chỉ để nói câu " Anh phải yêu em 100% thì em mới có thể yêu anh nhiều hơn", nó cũng là ý tưởng sẽ xuyên suốt khoảng 80% toàn văn, 20% còn lại thì nói về tình yêu của hai người.
Cô ấy thi thoảng sẽ chọc ngoáy vào con tim của mọi người, còn nam9 ho khan tôi hy vọng anh ấy là Kiều Bố Tư Jobs " tiểu kiêu ngạo, tiểu tự kỷ, hay mâu thuẫn và có dục vọng chiếm hữu cao, từ giàu có tạo nên, ước muốn của mọi người ".
Có một người đang thao thao bất tuyệt " Tôi đẹp


⬅ Trước Tiếp ➡