Chương 19
Kiều Kiều chưa bao giờ mua được tác phẩm của anh ta và tất nhiên là cô cũng không biết Giản Bạch Du trông như thế nào nhưng cô từng nghe Tống Kỳ Ngôn nói qua rằng anh ta có huyết thống phức tạp. Giản Bạch Du là con lai Bồ Đào Nha nên Kiều Kiều liền đoán anh ta có ngoại hình rất đẹp.
Nhưng cũng rất là lạ, tác phẩm của Giản Bạch Dụ một mùa chỉ ra 1 lần, tuy rằng không nhiều nhưng cũng không tính là ít. Nhưng có điều chưa từng nghe qua có nữ diễn viên nào được đóng cùng anh ta, chằng lẽ anh ta có kí hợp đồng với công ty khác hay sao??
Kiều Kiều lại nhìn xuống bảng xếp hạng xem có thể tìm được tên mình hay không. Ở WAWA, diễn viên nữ không có 1000 người thì cũng có 800 nhưng bảng xếp hạng nhiều nhất chỉ có thể đề tên 400 diễn viên mà thôi Đây thật sự là đánh vào " năng lực giám định nghiệp vụ".
Kiều Kiều bắt đầu chột dạ tìm từ số 400 lên phía trên. Tìm lên hạng 380 nhưng vẫn không thấy tên mình, cô liền chán nản và suy nghĩ chắc tên mình xếp sau 400.
Nhưng cô vẫn không từ bỏ ý định mà tiếp tục dò xét. Từ hạng 400 đến hạng nhất không có ai họ Kiềụ
Nhìn xong, cô cảm giác cả thế giới như sụp đổ.
Kiều Kiều cảm thấy chân mình trở nên nặng nhọc. Nhìn bảng này xong, cô thở dài xoay người đi ra ngoài. Hiện tại, cô không còn có cảm giác muốn đuổi kịp chuyến xe cuối cùng và cũng không muốn ăn gì cả. Cô cứ lê thê như vậy đi về nhà.
Cô cảm thấy bản thân đã rất nổ lực, không phải cũng có vài bộ tác phẩm nổi tiếng sao??? Tuy có quay thiếu chút dáng người và khuôn mặt, nội dung cũng không phải xuất sắc nhưng Kiều Kiều luôn cố gắng hòa mình vào cốt truyện. Mỗi lần muốn diễn tốt, cô đều phải đi tìm một chút cảm giác. Vì muốn diễn tốt cảnh học sinh bị cưỡng gian mà cô cố ý đi lục lọi sách "tâm lý bị tổn thương".
Kiều Kiều luôn cảm thấy mình phải là người đầu tiên diễn được, sau đó mới tới phần tác giả.
Cô thở dài, cảm giác bỏ ra 2 năm nỗ lực bỗng chốc tan thành bọt nước. Nỗ lực 2 năm mà không lọt vào được hạng 400, không thể nào không làm thất vọng Tống Đạo diễn vẫn luôn quan tâm cô a? Nhắc tới Tống Kỳ Ngôn, Kiều Kiều càng uể oái, không bao giờ Tống Đạo nhắc trước mặc mình bảng xếp hangn luôn làm Kiều Kiều luôn tin tưởng mình nhất định ở hạng 300....
Kiều Kiều đi ra khỏi cổng lớn của WAWA, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Vào mùa thu nên trời tối sớm, bầu trời bắt đầu sáng tròn vo như một dấu vết khó phai ở trên trời và tô đậm đám mây xung quanh thành đỏ rực.
Cô lấy di dộng ra tìm bạn bè để trò chuyện, cực khổ tìm từ trên xuống dưới mà vẫn không tìm ra được một cái tên nào. Kiều Kiều không thích xã giao, nếu có bạn bè thì cũng là bạn chơi từ nhỏ đến lớn, nhưng đến bây giờ thì cũng đã xa nhau, người nam kẻ bắc, tìm bạn bè khác Kiều Kiều lại cảm thấy mình đi phiền người khác, vì thế nhìn thêm một chút xong cô lại buông điện thoại xuống.
Hay là mình dứt khoát đổi nghề đi....
Tất nhiên cái ý niệm đó chỉ lóe lên vài giây ngắn ngũi rồi Kiều Kiều liền bác bỏ. Không thể được Cô chỉ mới làm được 2 năm thôi mà, công ty WAWA lớn như thế, để lọt vào 400 thì cũng phải xem sự may mắn và thực lực. Cô không thể vì cái bảng xếp hạng này mà suy sụp tinh thần được. Cô không có được điều kiện xuất sắc nên cô sẽ cố gắng nỗ lực. Chẳng lẽ cả đời này cô không lọt vào được top 400 hay sao?
Trái tim Kiều Kiều xoay chuyển nhanh chóng, cô tự cổ vũ tinh thần cho bản thân.