⬅ Trước Tiếp ➡

Mới 2 năm thôi mà, thời gian còn dài.
Kiều Kiều nắm chặt lòng bàn tay, sắp tới phải đóng nhiều một chút, không được ham chơi và muốn ngủ nướng mà làm mất công việc, phải nhìn lại bản thân diễn như thế nào, việc gì không thể làm cũng đều phải tập làm được. Tuy kịch bản Tống Đạo diễn đưa cho cô hơn phân nửa là do anh ta tự chọn nhưng cũng rất phù hợp với khả năng của cô.
Ừ.....vấn đề này ngày mai đi tìm Tống Đạo thương lượng một chút để tìm hiểu xem mình đi con đường nào mới tốt.
Quyết định xong, Kiều Kiều liền lấy điện thoại ra gọi cho Tống Kỳ Ngôn. Kiều Kiều đã lường trước được khả năng anh ta đang họp ở công ty nhưng không ngờ rằng anh ta liền bắt máy.
"Ân?"
Một tiếng nghi vấn vang lên, giọng nói của đối phương rất dễ nghe, không bị điện thoại phá hư. Thanh âm phát ra từ đầu bên kia làm Kiều Kiều mỗi lần nghe xong đều phải đứng thằng người.
"Chuyện là... Tống Đạo diễn, tôi muốn hỏi anh ngày mai có rảnh không? Tôi với anh cùng thương lượng một chút về chuyện thay đổi phong cách...." Kiều Kiều nói xong không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng. Tuy rằng Tống Kỳ Ngôn là người phụ trách của cô, cô và anh làm việc cũng được 2 năm rồi nhưng mỗi lần đối mặt với anh, Kiều Kiều lại không tự chủ được mà khẩn trương.
"Ngày mai tôi không rảnh." Tống Kỳ Ngôn trả lời rất nhanh nhưng lại có tiếng lật giấy truyền ra, hình như anh ta đang bận làm việc.
"Ách....Vậy... Vậy khi nào anh rảnh?
"Bây giờ cô có thể tới công ty không? Tôi có thể gặp cô."
Kiều Kiều thụ sủng nhược kinh.
"Không quấy rầy thật sao? Kỳ thật chuyện này cũng không vội lắm...."
"Cô chờ tôi, khoảng...." Anh dừng lại một chút nhìn qua đồng hồ. "20" sau tôi sẽ đến, đối diện ở công ty có quán cà phê, cô có thể ngồi đó chờ tôi một chút chứ?"
"Được....Ok...."
Kiều Kiều nhấn kết thúc cuộc nói chuyện, cả người có chút run rẩy, cô chưa bao giờ cùng Tống Kỳ Ngôn ở chung một chỗ ngoài công ty quá lâu, trong lòng không khỏi có chút khẩn trương.
Kiều Kiều thật sự có chút thích Tống Kỳ Ngôn, cô luôn thích loại đàn ông có chất lượng và ngoại hình, đi xe cùng tự nhiên mở cửa xe cho người khác, đi ăn tự động kéo ghế, hiểu được rất nhiều điều và tính cách ôn nhụ Kiều Kiều cũng biết những người đàn ông kiểu này đều đối xử với tất cả phụ nữ như nhau chứ không phải dành riêng cho ai đó.
Bởi vì trong mắt bọn họ, phụ nữ đều như nhaụ
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả
==================================================
Edit Berry
Beta Hương + Ami
Kiều Kiều kêu 1 ly ca cao nóng, còn chưa uống xong thì Tống Kỳ Ngôn đã đến.
Anh luôn thích lái chiếc xe màu xám nhạt, "tia chớp" chạy nhanh như bồ câu di chuyển vững vàng từ con đường quốc lộ kéo dài ra, rất kỳ lạ khi "tia chớp" lại sử dụng từ ‘ vững vàng’ mà diễn tả nhưng mỗi lần Tống Kỳ Ngôn lái chiếc xe này thì hình ảnh đó luôn hiện lên trong đầu của Kiều Kiềụ
Kiều Kiều đứng lên khỏi chỗ ngồi, cô gõ gõ vào tấm kính kế bên chỗ ngồi gây ra tiếng động khiến cho đối phương chú ý, chiếc xe màu xám dừng lại tại quán cà phê, đối phương hạ cửa sổ xe xuống ý bảo Kiều Kiều lên xe.
Kiều Kiều vui vẻ chạy tới.
Tuy nhiên, khi nãy lúc đứng trước cửa, cô đã chỉn chuh lại bộ dạng của mình thì phát hiện ra hôm nay mình đeo vòng cổ, cô nhanh chóng lung túng tháo mó xuống cho vào trong túi.
Tống Kỳ Ngôn mang một cái kính màu trà, tay để lên thành cửa sổ xe, thần thái nhu hòa chìm chìm vào màu sắc của nắng chiều, anh nhìn Kiều Kiều chằm chằm đến nỗi khiến cô hốt hoảng.


⬅ Trước Tiếp ➡