⬅ Trước Tiếp ➡

Dạ, cậu chủ,…..có…….có một cậu lái xe tới nói là bạn cậu đến……đến rước cậu đi học Ngoại khóa ạ Thực ra nguyên văn là Tôi đến để “lôi” đầu nhóc con kia dậy, đi chơi – Nữ giúp việc nhìn gương mặt xanh mét của cậu cũng ko dám nói nhiều, ngắn gọn, xúc tích thông báo. Nói xong, ko đợi cậu kịp tỏ vẻ liền chạy như bay ra khỏi phòng, để lại cơn gió thoảng phía sau tốc bay rèm cửa……..
Trác Phàm xuyên thấu qua cửa sổ sát đất nhìn xuống, chỉ thấy dưới sân đã có một chiếc Rolls – Royle màu đỏ mui trần, cửa cánh Thiên Nga tao bao đợi sẵn, và người ngồi “chễm chệ” trên xe kia ko cần nói cũng biết. Trong cả khu vực này, người dám rêu rao một cách đường hoàng như thế chỉ có thể là Thẩm đại thiếu gia của Maya – Thẩm Vĩ Hàn…..
Vì sự nghiệp lớn lao, Trác Phàm đành tiếc nuối, dứt bỏ cái “ổ chăn” êm ấm của mình, ko tình nguyện đứng dậy thay quần áo đi chơi với vị Thiếu gia kia……….
Hừ…….Nhóc con, làm gì mà lâu thế hở??? Có biết là anh đây chưa bao giờ phải đợi ai lâu như thế này ko??? – vừa đặt chân ra khỏi cửa liền nghe tiếng Thẩm Vĩ Hàn càu nhàu vọng lại từ phía trước. Hình tượng lạnh lùng, khốc nam của anh ta mỗi lần gặp hắn đều giống như bị “hù” chạy mất vậy…….lại bị “quẳng” ở xó nào rồi… Trở thàh một con “mèo nhỏ” thích mè nheo…..
Trác Phàm nhìn một thân áo sơ mi trắng đơn giản nhưng lại vẫn vô cùng sang quý và lịch thiệp Thẩm Vĩ Hàn ko khỏi khẽ gật đầu vừa lòng. Phong cách ” Xa hoa điệu thấp” hư thế này rất hợp ý hắn……….hôm nay, Trác Phàm cũng đồng dạng một thân áo sơ mi, nhưng màu sắc lại là một màu đen tuyền, hấp dẫn……….
Hắn nhìn “con mèo nhỏ” đang xù lông phía trước ko khỏi nổi hứng muốn trêu đùa một chút……..vì thế liền bước đến trước mặt Thẩm Vĩ Hàn, ép sát vào bên tai cậu ta, khẽ thì thầm
Tôi chẳng phải đã nói là đừng gọi tôi như vậy sao??? Lần này xem như tôi tha, nếu có lần sau thì……….. – nói rồi ko để Thẩm Vĩ Hàn kịp phản ứng liền lách người qua một bên, nhanh nhẹn bước vào trong xe, thắt dây an toàn, cả chuỗi hành động diễn ra lưu loát, liền mạch, ko hề có một chút dừng lại………
Thẩm Vĩ Hàn cho đến khi mùi hương dịu nhẹ mà quyến rũ đến kì lạ kia rời khỏi thì cậu mới giật mình hồi hồn……hai mắt trợn to nhìn chằm chằm cái tên “cà chớn” đang ngồi rất ư là tự nhiên trong xe cậu kia…………
Thì sao??? Cậu làm gì tôi??? Nực cười, cậu đang đe dọa tôi đấy à??? – Có diều ngay chính cậu cũng ko nhận ra, chính mình bỗng dưng lại chuyển sang dùng “Cậu” để xưng hô rồi, Thẩm Vĩ Hàn, thật sự ko sợ sao???
Hm…..rồi anh sẽ biết thôi nan – Trác Phàm lại nở nụ cười tao nhã, dịu nhẹ như thường ngày, nhưng vẫn ko trả lời cậụ
Hừ, ai sợ ainan – nói rồi, Thẩm Vĩ Hàn cũng ko muốn dây dưa ở chủ đề này nữa, ngồi vào xe, khởi động. Chiếc xe sang trọng cứ thế lao đi như một cơn gió, chỉ để lại một bóng hình mờ ảo và lớp bụi đất bị thổi tung ven đường…….


⬅ Trước Tiếp ➡