⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc hai người khoan thai đến địa điểm tụ tập thì thấy đã có rất nhiều người chờ sẵn, tất cả đều là học viên của Maya…..Học ngoại khóa đối với giới thượng lưu ko chỉ đơn giản là một buổi đi chơi dã ngoại thông thường mà còn là dịp để giao lưu, làm quen, kéo rộng quan hệ, mở một con đường bằng phẳng cho sự nghiệp sau này của mình…..
Thấy là xe của Thẩm thiếu, cả đám người lập tức nhanh chóng tách ra thành một con đường rộng để hai người đi vào, nhìn hai hàng người đông đúc hai bên, Trác Phàm ko khỏi có cảm giác giống như Mose đi giữa biển Đông vậy……….đây chính là sức mạnh tuyệt đối của quyền lực nha
Trong Kinh Thánh Mose là người đã dùng quyền năng do Thiên Chúa ban tách rời biển Đông, dẫn dân Do Thái rời khỏi đất Ai Cập.
Oh Phàm Phàm rốt cuộc cũng tới rồi…. đáng ghét, làm người ta đứng dưới nắng chờ mệt muốn chết….. – Mạnh Vĩ Quân bị ánh nắng chói chang của mùa hè khiến cho cả người đều đỏ bừng, nhíu mày oán giận…. Gỉa bộ nũng nịu, ghê tởm hai người…………nhưng đáng tiếc, Trác Phàm và Thẩm Vĩ Hàn là ai nha???
Một người là siêu cấp mặt dày “ngụy” thiếu niên, một người là siêu cấp trì độn “Khủng long bạo chúa”….tất nhiên là ko ai bị cái trò trẻ con của Mạnh Vĩ Quân ảnh hưởng rồi…….. Người trước là mỉm cười hì hì chào hỏi, người sau là trực tiếp ko nhìn, xem cậu như lâu lâu bị động kinh, ko đáng quan tâm
Vì thế Mạnh Vĩ Quân liền nghiến răng nghiến lợi………….đi tìm Trác Lăng Thiên khóc lóc than thở đi
Ok, người đến đủ rồi, chúng ta lên Máy bay xuất phát là vừa…… – Dương Tú Xương cũng bị nắng huân đỏ hết cả mặt, nóng nảy đề nghị.
Hm, được rồi, nghe lệnh bổn đại gia Xuất phátnan – Thẩm Vĩ Hàn nghe vậy, liếc mắt nhìn đám người đông nghìn nghịt, hất càm ra lệnh, dẫn đầu đi lên Máy bay chuyên dụng của mình.
5 người còn lại thấy nhưng ko thể trách, lắc đầu ngao ngán đi theo cái người dẫn đầu phái đoàn kia đi…….
Qủa nhiên ko hổ là năm vị thiếu gia tương lai của 5 tập đoàn lớn nhất nước, cả chiếc máy bay to đùng, trang trí sang trọng, hiện đại bậc nhất thế mà chỉ ngồi vỏn vẹn 6 người… cả khoang máy rộng thênh thang, giống như một căn biệt thự mini biết bay vậy. Trong khi đó, cái đám học viên khác bị nhét vào gần 3 chiếc máy bay khác, bay tè tè đằng sau……
Trác Phàm “đời trước” tuy gia đình cũng thuộc loại giàu có nhưng ko đến mức như thế này nên ko khỏi hơi giật mình, cười khổ
Aiz…….đúng là giới thượng lưu có khác nha Qủa nhiên, vẫn là ko thể thích ứng sao??? Có lẽ nhiệm vụ này nên hoàn thành sớm một chút đi là vừa…… – Hắn khẽ xoa khóe môi, nheo mắt nhìn về phía 5 người còn lại. Nên bắt tay từ ai đây???
Này, lầm bầm gì thế? Mau qua đây ngồi… – bỗng giọng nói của Thẩm Vĩ Hàn vang lên bên tai, chỉ thấy cậu ta chỉ chỉ vào một chỗ trống kế bên mình, nhướn mày nói.
Trác Phàm ko nói gì, lại ngoài ý muốn bước về phía Hạ Di Tình, ngồi xuống, xem lời của Thẩm Vĩ Hàn như gió thoảng qua tai, ko đáng chú ý….
Yah Trác…..Phàm….. – lần đầu tiên bị người làm ngơ nhiều lần như thế, mà lại toàn xuất phát từ một người…. Thẩm Vĩ Hàn ko khỏi tức giận, trong mắt lại khẽ hiện lên một nét ảo não…


⬅ Trước Tiếp ➡