Chương 24
Ngạo Hàn Chi, lúc này mới nhìn xuống Thân mình, quần áo đã được đỗi, vét thương được băng bó và thay dược. Lúc lâu hắn mới nhìn Huyên Huyên.
Ánh Mắt có chút né tránh, gương Mặt băng lãnh khi nãy có chút hồng hồng, vì lỡ ném cô nương nhà người ta, còn để cô nương ấy thay đồ cho hắn.
" Đ.. A.. Đa Tạ cô nương cứu Giúp, Ta là Hàn Chi, Nếu cô nương không thích người nào có thể nói cho ta biết.
Huyên Huyên nhíu Mày hỏi . " Hỏi ngươi thì sao nha?
Ngạo Hàn Chi khẳng định. " Lúc đó, ta sẽ thay cô nương giết hắn.
" Ồ, Thế ngươi tự giết chính. Mình đi, bây giờ ta đang rất không thích ngươi.
" Bạo Nam Nhân"
Ngạo Hàn Chi , "....." Chuyện này là không thể đi, sao có thể tự vẫn đây? Hắn là muốn sống.
==================================================
Ngạo Hàn Chi đỏ mặt, lâu sau mới dám mở miệng hỏi. " Vừa rồi, Tạ nương mới làm gì ta?
Huyên Huyên mơ hồ nghĩ, Sau cùng quyết định nói. " Người là muốn biết ta làm gì ngươi?
Ngạo Hàn chi gật gật đầụ Tay vẫn Cầm chặt lấy kiếm.
Huyên Huyên hít vào một hơi, lấy tinh thần chuẩn bị kể. " Ta giúp ngươi băng bó vết thương, giúp ngươi thay y phục.
" Lau người cho ngươi, còn dùng miệng bón thuốc cho ngươi, cái gì trên người của ngươi ta đều Rõ. " Cô rất không có liêm sĩ mà kể.
Hắn có chút ý thức được, cảm giác khi đó, có cái gì đó mềm mềm, nóng ấm áp lên cánh môi hắn.
Ngạo Hàn Chi Hồi Thần, ngón tay niết lên cánh môi, gương mặt tuấn dật , nhiễm hồng xoay đầu né tránh Ánh mắt của Huyên Huyên.
Huyên Huyên, mấy ngày qua hầu hạ hắn , cô đã không vui, hôm nay còn bị Ném ngã bảo cô làm sao mà chịu thua thiệt đây?
" Bổn cô nương không cứu người không công, nếu ngươi không có bạc thì phải ở lại làm công gán nợ.
Gương Mặt Ngạo Hàn Chi ngốc lăng, tay không tự giác mà sờ xoạng khắp người tìm bạc. Không may mắn cho hắn .
Bạc của hắn đã Bị Huyên Huyên lấy đi từ lâu rồi. Bây giờ trên người hắn không có lấy một xụ
Ngào Hàn chi , hồi thần hắn thân là cao thủ trên giới giang hồ, được mệnh danh là Giết người không thấy máu, vậy mà hôm nay bị một cái tiểu cô nương mang ra đùa giỡn.
Tiểu cô nương còn thành thật thừa nhận, hằn nên khen tiểu cô nương này thành thật Hay quá lưu manh đây?
Không đợi cho Ngạo Hàn chi đồng ý, Huyên Huyên liền bồi một câụ
" Vết thương của ngươi phải mười ngày nửa tháng mới bình phục. Nếu ngươi không biết làm việc Để Gán nợ.
" Thì ngươi có thế Làm ấm giường nha, bổn cô nương không Ngại đâụ "
" Khụ khụ, Tạ cô nương xin hãy tự trong. Nam nữ thụ thụ bất tương thân.
" Ta khỏe lại sẽ kiếm bạc trả Tạ cô nương. " Ngạo Hàn Chi ,cố nén cảm xúc xấu hổ mà nói
Huyên Huyên tiến lại, đỡ hắn về giường, cũng không thèm để ý tới biểu cảm của hắn. Cô liền thì thầm vào Tai Ngạo Hàn Chi .
" Suỵt Ta vẫn hứng thú ngươi Làm ấm giường hơn.
Nói xong Huyên Huyên Xoay người rời đi. Bỏ lại Ngạo Hàn Chi nằm bất động trên giường..
Hắn bị hơi ấm của Huyên Huyên thổi vào Tai, toàn thân cứng ngắc. Dòng điện tê ngứa chạy khắp người, vật dưới Hạ thân không hẹn mà trướng lên.
Hắn Lắc đầu, cố gồng mình ép căm xúc không phải lại. Xưa nay hắn chỉ biết giết người, chưa bao giờ gần nữ nhân. Đừng nói là nắm tay còn chưa từng có
Thế mà hắn lại bị, một tiểu cô nương không biết liêm sĩ, nhìn thấy hết trên người hắn. Còn đụng chạm môi.
" Tiểu cô nương kia không ngại, mà muốn hắn làm ấm giường.
Cả gương mặt Ngạo Hàn Chi đỏ rực như muốn phát hỏa.