Chương 25
Lúc sau Huyên Huyên đi vào, trong tay còn cầm tờ giấy và cây bút lông. Cô gằn Rõ từng chữ.
" Đây là giấy nợ, ta đã viết Sẵn để yên tâm ngươi kí vào đi .
Ngạo Hàn Chi, sắc mặt đen như than, đây là tiểu cô nương sợ hắn quỵt nợ?
Hắn sinh khí, tay cầm bút ký tên lên giấy, còn không thèm nhìn nội dung tờ giấy viết cái gì
Huyên Huyên mắt thấy, việc thành quá dễ dàng. Khóe miệng cô câu lên cười giảo hoạt.
Âm thanh phá lệ ôn nhụ " khụ Hàn Chi huynh nghĩ ngơi cho tốt, ta đi nấu cơm, sắc thuốc cho huynh.
Ngạo Hàn Chi giật mình, trước thái độ nhanh như lật sách của Huyên Huyên, hắn gật đầu không nói gì, quay mặt đối diện phía tường nhắm mắt ngủ.
==================================================
Hoàng hôn buông xuống, Huyên Huyên đã nấu xong bữa tối. Cũng chỉ đơn giản vài món ăn thanh đạm, không quên nấu cho Ngạo Hàn Chi một chén cháo Hoa, một bát thuốc.
Huyên Huyên cất tiếng Ngọt ngào gọi. " Hàn Chi huynh mau dậy ăn cơm, không thức ăn sẽ nguội không còn hương vị đâụ
Ngạo Hàn Chi, cố gắng trở mình ngồi dậy, cầm lấy chén cháo Hoa, vừa thổi vừa hỏi.
" Tạ Cô nương, cô giữ ta ở nói này không sợ phiền phức cho cô nương sao?
" Có một nam Nhân lạ mặt trong nhà điều này khiến danh tiết của Tạ cô nương bị ảnh hưởng.
Huyên Huyên Trầm mặc, sau cùng vẫn giải thích cho Hắn hiểụ
" Ài, Hàn Chi huynh đừng lo, đêm Nọ huynh xông vào khuê phòng của ta, thì cái danh tiết đã bay đi từ lâu rồi.
" Có một điều mà Ta rất vui, Hàn Chi huynh biết là điều gì không ?
Động Tác húp cháo của Ngạo Hàn Chi dừng lại, nhíu mày nhìn Huyên Huyên.
" Điều gì? Tạ cô nương xin cứ nói
Huyên Huyên thích thú nhìn hắn, mở đôi bờ môi đỏ hồng ướt át ra.
" Ở cái thôn này ai cũng biết Ta có số sát phu, phu quân chưa kịp viên phòng liền chết,
" Nam nhân liếc mắt nhìn ta, liền không nhìn thấy mặt trời ngày hôm saụ Nam nhân thấy ta như gặp phải Diêm Vương đòi mạng, tránh xa ta cả Vạn dặm.
" Chỉ có huynh , Nhìn ta còn chạm môi với ta liền nhiều ngày chưa có chết, có phải hay không số mệnh của Hàn Chi Huynh phải sống với Ta rồi?
Ngạo Hàn Chi tái mắt, hắn lại không biết nàng có số mạng lận đận như vậy, nhưng suy cho cùng, nàng ta phải biết giữ gìn tiết tháo.
Huyên Huyên nhìn thấy hắn chưa hồi thần, cô liền tiến lại gần, đặt tay lên khuôn ngực rắn chắc mà sờ xoạng.
Ngạo Hàn Chi, bị sờ tới tỉnh, sắc mặt đỏ sậm, miệng run rẩy lắp bắp.
" Cô Nư.. ơng... là nữ Nhân xin Hãy Tự trọng.
Huyên Huyên Mặc Kệ hắn có nói cái gì tự trong hay tiết Tháo.
Huyên Huyên liền áp cánh môi của mình lên bờ môi của Ngạo Hàn Chi, ban đầu là khẽ mút lên cánh môi của hắn, dần dần cô dùng chiếc lưỡi khéo léo tách bờ môi ra, điển đảo tìm tòi bên trong.
Nước bọt của Hắn Được cô nuốt hết vào trong, hôn sâu một lúc Huyên Huyên mới thỏa mãn buông Ngạo Hàn Chi ra.
Lúc này Ngạo Hàn Chi vẫn còn trên mây, khắp người nóng bức tê ngứa, Vật Dưới Thân trướng lên đau đớn.
Hắn là lần đầu bị một nữ Nữ Nhân bức hôn, trên người hắn cái gì nàng ta đều thấy hết.
Ngạo Hàn Chi, cả mặt nổi mây hồng, tức giận giống như bị khinh nhục, nhìn thẳng Huyên Huyên, mà Gầm Lên.
" Ngươi...... Có còn là nữ nhân nữa hay không?
Huyên Huyên chớp cặp mắt ngây thơ vô tội , như hành động lúc đó không phải do cô làm.
" Ta có phải là Nữ Nhân hay không? Hàn Chi huynh thử liền biết..
" Nhưng mà, Huynh phải cố gắng đợi cho vết thương của huynh lành lại nha.
" Tới khi đó Ta sẽ cho huynh kiểm tra xem ta có phải nữ nhân hay không