Chương 26
Ngạo Hàn Chi sinh khí , ngang nhiên bị nữ nhân giở trò Lưu manh đùa giỡn. Hắn cố gắng chống thân mình với ý định rời đi khỏi nơi này.
Huyên Huyên mắt thấy hắn muốn rời đi, cô câu miệng cười giảo hoạt ngăn cản.
" Hàn Chi huynh định đi đâu? Trời đã tối rồi.
" Ta không làm phiền Tạ Cô Nương nữa, ta đi lấy bạc trả lại cho cô nương.
Huyên Huyên nhìn hắn, tới mức chân thành. " Ồ, bạc bất quá ta không cần nữa?
Ngạo Hàn Chi bộp chộp trong lòng, hắn nghĩ rằng Huyên Huyên không cần bạc, mà vẫn cho Hắn rời đi.
" Vậy, Tạ cô nương chịu để ta rời đi?
Huyên Huyên, đứng ngay ở cửa lớn, với dáng lão đại. Trịnh trọng Tuyên bố.
" Hàn Chi huynh đã là người của ta, huynh còn định đi đâu? . Nói xong cô dơ giấy gắn nợ mà hắn vừa kí xong, cho hắn xem.
Ngạo Hàn Chi, hai mắt mở lớn nhìn kĩ tờ giấy, hắn giật mình đúng là chữ hắn kí.
Nhưng không phải giấy gán nợ, mà là giấy bán thân, mà bán chỉ với năm lượng bạc .
Bước chân Hắn chao đảo, mặt tức giận nổi gân xanh lên..
" Nữ nhân... Ngươi lừa gạt ta. "
Huyên Huyên khoanh tay. Nhìn chằm chằm Ngạo Hàn Chi.
" Hàn Chi huynh sai rồi. Giấy ta viết, người ký tên là huynh, ta không có ép buộc huynh.
Ngạo Hàn Chi muốn thổ huyết, hắn giết người không ghê tay. Nay lại gặp phải nữ Nhân không có liêm sĩ này.
==================================================
Huyên Huyên tiến lên đỡ Ngạo Hàn Chi, lập tức bị hắn đẩy ra. Hắn xoay người trở lại vào phòng.
Hắn tuy bị Nàng lừa gạt, nhưng một phần là do hắn không đọc kỹ trên giấy viết cái gì? Cũng chính tay hắn ký tên, dù sao mạng của hắn là do nàng nhặt về.
Ngạo Hàn Chi lâm vào tình huống tiến thoái lưỡng nam. Ở lại không được, mà rời đi cũng không xong. Đành phải ở tạm chờ vết thương bình phục rồi tính saụ
Huyên Huyên lên tiếng nhắc nhỡ.
" Hàn Chi huynh phải chịu trách nhiệm, như huynh đã kí trên giấy .
" Còn Ta không lợi dụng người bị thương đâu, huynh cứ yên tâm mà dưỡng thương đi.
Ngạo Hàn Chi, hồi thần ngồi xuống giường, không thèm để ý Huyên Huyên đang nói cái gì.
Huyên Huyên tiến lại gần, bàn tay nhỏ xinh vuốt từ khuôn ngực xuống tới bụng nhỏ của hắn, hơi thở ấm nóng phả vào Tai Ngạo Hàn Chi.
" Hàn Chi, huynh vẫn nên ngoan ngoãn ở lại đây dưỡng thương, là quân tử nên giữ lời hứa.
Nói xong, bước chân của Huyên Huyên rời đi.
Lúc này Hắn mới thở phào ra một hơi, trên người hắn vẫn cảm giác được tê Dại khắp người, âm thanh ngọt ngào đùa cợt vẫn văng vẳng trong đầu hắn .
Vẫn nên nhanh chóng hồi phục thân Thể, nhân lúc đó mà trốn đi. Nếu hắn còn ở đây sẽ bị nàng lột sạch mà ăn sạch.
•••••••••••••••••
Ngạo Hàn Chi, dưỡng thương đã là ngày thứ mười. Vết thương cũng kết vẩy, hoạt động không còn đau nhức Nữa.
Lúc này Huyên Huyên bưng đồ ăn vào, trên mặt nhiễm sắc hồng, do ở trong bếp khá lâụ
Hắn liếc nhìn nàng, từ trên xuống dưới, không một trang sức đáng tiền nào. Trang phục bằng Vãi thô, tóc chỉ dài quá eo, được cột Lại bằng Sợi vải trắng.
Tuy đơn giản, nhưng không che hết được vẻ xinh đẹp động lòng người của nàng.
Huyên Huyên cử chỉ ôn nhụ " Hàn Chi Huynh lại đây , cơm hôm nay ta có nấu sườn kho đây.
Ngạo Hàn Chi động thân, ngồi vào bàn ăn. Hắn nhìn trên bàn chỉ có hai món, rau luộc và Sườn kho. Còn có hai chén cơm trắng.
Huyên Huyên gắp sườn vào trong bát cho hắn, cười cười mở miệng.
" Huynh đang bị thương, ăn nhiều vào.
Ngạo Hàn Chi nhíu mày, Nàng lúc này so mới nữ nhăn háo sắc giống như hai người khác nhaụ
" Tạ Cô nương, cứ để tự ta Gắp là được rồi, không phiền cô nương.