Chương 14
Còn hai tuần nữa là đến ngày khai giảng, Văn Dĩ Sanh chỉ có thể tạm thời ở nhà họ Ôn, đợi khi vào học cô sẽ xin ở ký túc xá.
Chú Ôn rất bận, ngày làm việc hiếm khi ở nhà, trên bàn ăn hầu như không thấy ông.
Văn Dĩ Sanh cũng không thể tránh khỏi việc phải ngồi ăn cùng bàn với Ôn Diệc Hàn, may mà có dì Khương và Ôn Chấp cũng ở đó, cảm giác khó chịu trong lòng cô mới giảm bớt phần nào.
Ôn Diệc Hàn vừa thấy Văn Dĩ Sanh, ánh mắt đã dán chặt vào người cô, nhiệt tình kéo ghế cho cô nói "Sanh Sanh, nhanh ngồi xuống ăn cơm đi."
Vết thương trên lưng hắn vẫn chưa lành hẳn, mỗi cử động phải cẩn thận, kèm theo vẻ mặt nịnh nọt, trông có hơi buồn cười.
Nếu bây giờ cánh tay hắn choàng lên một miếng vải trắng, thì giống hệt như tiểu nhị trong tửu lâu cổ đại vậy.
"Cảm ơn, sau này tôi tự làm được." Văn Dĩ Sanh lạnh lùng cảm ơn, gương mặt kia dù không cười nhưng vẫn rất xinh đẹp.
Khương Linh nhìn thấy bảo bối con trai của mình lại cúi đầu nịnh nọt con bé đáng ghét kia, lửa giận trong lòng bà ta bốc lên
Thật là uổng công dạy dỗ
Nhưng bà ta hiểu đàn ông, càng không có được thì càng muốn. Con trai bà trước giờ luôn được các thiên kim tiểu thư theo đuổi, lần đầu tiên bị con gái từ chối nên cảm thấy mới lạ.
Chỉ cần để con trai bà ta ngủ được với con nhóc này, qua cơn hứng thú mới lạ con trai bà nhất định sẽ vứt bỏ nó
Nghĩ vậy, Khương Linh quay sang nhìn khuôn mặt Văn Dĩ Sanh, trong lòng thầm mắng Con hồ ly tinh, vừa đến nhà họ Văn đã dụ dỗ bảo bối con trai tao
Đúng là con gái của con đàn bà kia, lớn thì dụ dỗ cha, nhỏ thì dụ dỗ con trai Thứ đê tiện
Ôn Chấp cũng xuống lầu ăn sáng.
Anh mặc bộ quần áo ở nhà đơn giản, dáng người cao ráo, bước xuống cầu thang vào phòng ăn, tay đút vào túi quần, mắt hơi nhìn xuống trông có vẻ lười biếng, trước tiên lễ phép chào hỏi Khương Linh "Dì Khương." Rồi mới kéo ghế ngồi xuống.
Đúng là một chàng trai lễ phép.
Những người giúp việc lâu năm ở nhà họ Ôn, khi nhìn thấy Ôn Chấp, trên mặt đều hiện lên nụ cười vui mừng, vừa dịu dàng vừa cung kính.
Đó là một loại tình cảm vượt lên trên mối quan hệ chủ tớ, phục vụ từ tận đáy lòng, đặc biệt là những người lớn tuổi hơn, ánh mắt nhìn anh như nhìn con cái của mình, đầy yêu thương và trìu mến.
"Đại thiếu gia."
"Ừm." Thiếu niên mỉm cười gật đầu với từng người giúp việc.
Anh giống như ánh trăng sạch sẽ, thuần khiết và vô tư, là ánh sáng chiếu rọi bóng tối, hoàn hảo đến mức không ai nỡ nhìn anh bằng ánh mắt ô uế.
Mọi người ở nhà họ Ôn đều có cảm tình với thiếu gia hoàn hảo này, nhìn qua thì hòa hợp, nhưng nếu nghĩ kỹ thì rất quỷ dị đáng sợ.
Khóe miệng Khương Linh giật giật, bà ta nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, nụ cười hiền từ của người mẹ lập tức xuất hiện trên khuôn mặt "Ừm, mọi người đến đông đủ rồi, nhanh ăn cơm đi."
Văn Dĩ Sanh thấy Ôn Chấp ngồi đối diện mình, cơ thể vô thức căng cứng, cô lặng lẽ ngồi ăn, cố giảm xuống cảm giác tồn tại của mình.
Trên bàn ăn, Khương Linh gắp thức ăn cho Ôn Diệc Hàn, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương của người mẹ, không hề giả tạo như khi nhìn Ôn Chấp "Diệc Hàn, vết thương của con chưa lành, ăn nhiều thịt để bồi bổ cơ thể."
Khác với sự lễ phép khách sáo của Ôn Chấp, Ôn Diệc Hàn vô cùng tự nhiên hưởng thụ sự chăm sóc của mẹ.
Còn Ôn Chấp…