⬅ Trước Tiếp ➡

Anh yên tĩnh ăn cơm, động tác ưu nhã, nhưng không hiểu sao lại giống như người ngoài, không thuộc về nơi đây. Ánh mắt người giúp việc đứng bên cạnh hiện lên sự yêu thương.
Văn Dĩ Sanh đang suy nghĩ miên man, ánh mắt cô không tự chủ nhìn chằm chằm vào thiếu niên đối diện.
Ôn Chấp thật sự rất dịu dàng và lễ phép, toát lên khí chất của một thiếu gia quý tộc.
Anh cũng gọi dì Khương giống cô? Vậy chắc hẳn bà ta là mẹ kế, anh và Ôn Diệc Hàn là anh em cùng cha khác mẹ?
Ôn Chấp từ từ đặt đũa xuống, dùng khăn ăn nhẹ nhàng lau khóe miệng, bỗng anh ngẩng đầu lên nhìn cô gái đối diện hỏi "Mặt anh dính gì sao?"
Văn Dĩ Sanh giật mình, cảm giác bị chủ nhân bắt gặp khi nhìn trộm người ta thật xấu hổ, lông mi cô run run vội cúi đầu xuống nói "Không có."
Ôn Chấp mỉm cười, anh dời mắt sang chỗ khác, cũng không hỏi thêm gì nữa, giống như không hề quan tâm chuyện này vậy.
Ôn Diệc Hàn ở bên cạnh luôn chú ý từng cử chỉ của Văn Dĩ Sanh, thấy cô như vậy còi báo động trong lòng hắn không ngừng kêu vang.
Ôn Chấp là một kẻ điên, một con quái vật Nhưng khuôn mặt của con quái vật lại rất dễ lừa người, đẹp đến mức khiến hắn cũng phải cảm thấy tự ti.
Lỡ đâu Sanh Sanh thích con quái vật này thì sẽ rất nguy hiểm
Nhất định hắn phải bảo vệ Sanh Sanh không bị con quái vật này làm hại Sau này hắn phải tìm cơ hội nói cho Sanh Sanh biết bộ mặt thật dưới lớp vỏ lịch sự giả tạo của Ôn Chấp mới được
"Sanh Sanh, món này rất bổ dưỡng, thích hợp cho con gái ăn, em ăn nhiều vào để bồi bổ, nhìn em gầy quá " Ôn Diệc Hàn cầm bát sứ múc bào ngư cho cô, cười tươi nịnh nọt.
Văn Dĩ Sanh rất ghét hắn, nhưng vì có dì Khương ở đây nên đành phải nhẫn nhịn.
"Cảm ơn, tôi tự làm được, không làm phiền anh đâụ"
Trên mặt Khương Linh vẫn giữ nụ cười hiền từ, nhưng thực tế bà ta đang nghiến răng nhai mạnh thức ăn, nhìn bào ngư được đứa con trai yêu quý đặt trước mặt Văn Dĩ Sanh.
Đó là bào ngư mà bà ta đã đặc biệt yêu cầu đầu bếp nhập khẩu từ Úc, mỗi con tận tám nghìn đô la Úc
Bà ta đã đặt hẳn tám con để bồi bổ cho con trai bảo bối, quy đổi ra tầm hơn ba trăm nghìn nhân dân tệ. Nhà họ Ôn tuy thuộc danh môn thế gia nhưng trước giờ phong cách sống vẫn luôn giản dị, không khuyến khích xa hoa lãng phí, những con bào ngư đắt đỏ này là do Khương Linh tự bỏ tiền ra mua.
Thằng vô dụng, thằng phá gia chi tử này
Không ăn thì thôi, cũng không biết để dành cho mẹ ăn, lại đem đi nịnh nọt một con hồ ly tinh mới quen vài ngày
Thật là hiếu thảo, thật là có tiền đồ
Trên mặt Khương Linh cố nặn ra nụ cười "Ha ha, Diệc Hàn, con dừng tay đi, có lẽ Sanh Sanh không quen ăn hải sản, thích ăn món gia đình hơn, sườn và tôm cũng rất ngon, Sanh Sanh cứ ăn đi, cứ như ở nhà mình, đừng khách sáo "
Văn Dĩ Sanh đang định múc bào ngư bằng muỗng thì dừng lại, mỉm cười gật đầu "Dạ, đúng là con quen ăn món gia đình hơn."
Văn Dĩ Sanh ít khi đi lại trong nhà họ Ôn, phần lớn thời gian cô đều ở trong phòng chuẩn bị bài cho chương trình học.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, là con gái của bà Trương giúp việc, tên là Lý Na, cô ấy bưng đĩa trái cây vào "Cô Văn đang học bài à, thành tích của cô chắc hẳn rất tốt nhỉ."


⬅ Trước Tiếp ➡