Chương 28
Ôn Chấp chớp chớp mắt che giấu những suy nghĩ đáng sợ kia đi, anh dịu dàng hỏi "Sao bỗng dưng lại nghĩ đến vấn đề này? Câu trả lời của anh có hơi… bá đạo không?"
Văn Dĩ Sanh suy nghĩ một chút rồi trả lời "Ừm… có hơi bá đạo, nhưng cũng là chuyện bình thường, miễn là bạn gái tương lai của anh có thể chấp nhận việc anh tuyên bố chủ quyền trước đám đông là được."
Ôn Chấp "…"
Chỉ hơi bá đạo thôi sao? Anh nghĩ câu trả lời của mình đã đủ thẳng thắn rồi.
Nếu Văn Dĩ Sanh biết được suy nghĩ thật sự trong lòng anh, có lẽ cô sẽ hoảng sợ khóc và chạy trốn luôn.
Kể từ đêm mơ thấy khoảnh khắc bị cưỡng ép đó, Văn Dĩ Sanh chưa từng gặp lại những cơn ác mộng giống như vậy, dòng chữ lạ lùng xuất hiện trong quyển sổ khiến cô không thể nào hiểu nổi.
Câu hỏi đó là để thăm dò Ôn Chấp, rõ ràng câu trả lời của anh không có vấn đề gì, nhưng không hiểu sao Văn Dĩ Sanh vẫn cảm thấy lo lắng…
Ngày hôm sau đến trung tâm vũ đạo Phồn Tinh, Ôn Chấp không đi cùng Văn Dĩ Sanh nữa, người đưa cô đi là tài xế mà cô đã gặp lần đầu tại biệt thự nhà họ Ôn, anh ta một chàng trai trẻ có làn da hơi ngăm, tính tình rất hòa đồng.
Tài xế Thiệu Nghĩa nhìn vào gương chiếu hậu, nở nụ cười chân thành nói "Khi cô Văn lần đầu đến nhà họ Ôn còn khóc trên xe, tôi đã nói rằng những chuyện trong ác mộng sẽ ngược lại với hiện thực, cuộc sống sau này của cô ở nhà họ Ôn nhất định sẽ tốt đẹp và thuận lợi, tôi nói không sai chứ?"
Văn Dĩ Sanh đang đeo tai nghe nghe tiếng Anh nên cô không nghe thấy tài xế đang nói gì, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh ta.
Cô ngẩng đầu cười với tài xế và tiếp tục nghe học khẩu ngữ.
Mặt Thiệu Nghĩa hơi đỏ, rất nhanh anh ta đã thu hồi tầm mắt và nhìn đường đi.
Thời gian học ở Phồn Tinh bắt đầu từ 8 30 đến 11 30, lúc Văn Dĩ Sanh đến mới 8 giờ, vẫn chưa có nhiều học viên tới đây.
Cô đi thẳng đến phòng thay đồ để thay quần áo, bỗng nghe thấy tiếng một cô gái trẻ vui vẻ gọi "Dĩ Sanh "
Văn Dĩ Sanh theo phản xạ quay đầu lại, đó là Chung Nguyệt Nhi.
Cô ta ăn mặc rất rực rỡ và trẻ trung, chạy đến trước mặt Văn Dĩ Sanh, mỉm cười tỏ ra thân thiện dễ thương nói "Cậu cũng đến sớm như vậy à."
Văn Dĩ Sanh lịch sự gật đầu "Ừm."
"Đi thôi, chúng ta đi thay quần áo " Chung Nguyệt Nhi nắm lấy cánh tay cô, vô cùng nhiệt tình.
Văn Dĩ Sanh cảm thấy không quen lắm, nhưng cô không thể từ chối người không có ác ý, hai người cùng bước vào phòng thay đồ, Chung Nguyệt Nhi lấy từ trong túi xách ra một hộp quà nhỏ.
Chung Nguyệt Nhi nhanh chóng mở hộp quà ra, bên trong là một chiếc đồng hồ mới tinh, cô ta cười tươi đưa cho Văn Dĩ Sanh "Chuyện đồng hồ hôm qua mình vẫn cảm thấy có lỗi, cậu tốt bụng nói cho mình biết, nhưng lại bị Cố Huyên và mấy người khác chế giễụ Chiếc đồng hồ này mình tặng cậu làm quà xin lỗi…"
Có lẽ sợ Văn Dĩ Sanh không nhận, cô ta lại nói "Không đắt đâu, rất rẻ Mình thực sự muốn xin cậu tha thứ, cùng làm bạn với cậu "
Chiếc đồng hồ nhìn rất tinh xảo, có thể thấy giá cả của nó không rẻ chút nào.
Đương nhiên Văn Dĩ Sanh sẽ không nhận, thậm chí cô còn cảm thấy cô gái này không phải quá đơn thuần thì cũng có ý định lợi dụng mình, còn có khả năng lớn hơn là cô ta có quá nhiều tiền nhưng không biết tiêu vào đâụ