Chương 29
Cô nhanh chóng từ chối "Tôi không giận, cậu không cần phải xin lỗi, tôi không cần chiếc đồng hồ này, cậu cứ giữ lại đi."
Chung Nguyệt Nhi sốt ruột nói "Tại sao? Chiếc đồng hồ này thật sự không đắt "
Sắc mặt Văn Dĩ Sanh vô cùng bình tĩnh, lúc cô không cười ánh mắt có phần lạnh lẽo "Không phải là vấn đề về giá cả."
Chung Nguyệt Nhi bĩu môi, thu lại chiếc đồng hồ "Được rồi, nhưng mình thật sự rất ngưỡng mộ cậu, nền tảng vũ đạo của cậu rất vững chắc, lại còn xinh đẹp như vậy, mình muốn làm bạn với cậụ"
"…"
"Vậy bây giờ chúng ta đã được tính là bạn chưa?"
Văn Dĩ Sanh không biết nói gì, cô gật đầu một cái, dù sao thì cũng cùng nhau học vũ đạo, nếu từ chối thẳng thừng thì cũng hơi kỳ.
"Vậy từ bây giờ chúng ta là bạn rồi, cậu gọi mình là Nguyệt Nhi nhé " Chung Nguyệt Nhi vui vẻ nói, lại tiếp tục đưa chiếc đồng hồ cho cô "Thật sự không nhận à? Cậu đeo cái này vào, Cố Huyên và những người khác sẽ không coi thường cậu nữa đâu "
"Thay đồ nhanh lên đi." Văn Dĩ Sanh không muốn tranh luận thêm về chiếc đồng hồ này với cô ta.
Cô dùng chiếc chìa khóa nhỏ mở tủ đồ, nhét túi xách vào bên trong rồi lấy ra bộ đồ tập vũ đạo để thay.
Chung Nguyệt Nhi nhìn đường cong mềm mại ở hông cùng với làn da trắng như tuyết, xương cốt xinh đẹp và mảnh khảnh như đôi cánh bướm đang muốn bay, động tác mở cánh cửa tủ của cô ta dần chậm lại "Dĩ Sanh, dáng người cậu thật đẹp Mình là con gái mà nhìn cũng mê nữa "
Văn Dĩ Sanh nhanh chóng thay đồ xong, cô đang đứng trước gương buộc tóc, nghe thấy những lời này thì nhìn qua cô ta một cái rồi nói "Cậu quá khoa trương rồi, dáng người cậu cũng rất đẹp."
Chung Nguyệt Nhi cởi áo, đi tới bên Văn Dĩ Sanh, nhìn vẻ ngoài đầy đặn của mình trong gương cảm thấy hơi buồn rầu "Không đẹp chút nào, cậu nhìn ngực của mình đi, quá lớn rồi."
Chung Nguyệt Nhi nhìn về phía Văn Dĩ Sanh, ánh mắt hiện lên sự hâm hộ "Không giống cậu, nhỏ nhắn như vậy, lúc múa không có gánh nặng, hiệu ứng thị giác mang đến khi múa cũng tốt hơn nhiều "
"Thật sự rất hâm mộ cậu đấy "
"…"
Văn Dĩ Sanh nhìn thoáng qua bộ ngực lớn hoàn hảo được ôm chặt bởi áo lót của cô ta, sau đó so sánh với bản thân mình trong gương, quả thật hình ảnh rất khác biệt. Cảm giác giống như một quả đào và một quả dứa được đặt chung với nhau vậy.
Cô cười nhẹ "Mỗi người có một vẻ đẹp riêng, không cần phải tự làm khổ mình như thế."
"Cũng đúng." Chung Nguyệt Nhi ôm lấy cánh tay Văn Dĩ Sanh, tựa đầu vào vai cô, gương mặt ửng hồng ngại ngùng nói "Nghe nói con trai đều thích to hơn, haiz, con trai đúng là loài sinh vật nông cạn mà…"
"À phải rồi, Dĩ Sanh, cậu có thích ai không? Cậu đẹp như vậy, chắc có nhiều người theo đuổi cậu lắm nhỉ " Chung Nguyệt Nhi hỏi cô.
Văn Dĩ Sanh lắc đầu "Không có, tôi không yêu sớm."
"A… vậy à." Chung Nguyệt Nhi buông tay ra, trong mắt hiện lên sự suy tư.
Còn mười phút nữa là đến giờ học, cô Mễ vẫn chưa vào phòng tập vũ đạo, các học viên trong lớp cũng dần đến đủ.
Văn Dĩ Sanh đang chăm chú thực hiện các động tác kéo giãn, bên cạnh có hai cô gái vừa ép chân vừa trò chuyện.
"Ước gì mình có thể trở thành học trò của cô Phồn Tinh, nghe nói đây là lần đầu tiên cô nhận học trò và cũng là lần duy nhất Mục đích chính là vì bồi dưỡng người nối nghiệp đấy "