⬅ Trước Tiếp ➡

"Ai mà không muốn chứ, cô Phồn Tinh là vũ công đẳng cấp thế giới đấy, những người đến đây luyện tập vũ đạo đều muốn trở thành học trò của cô."
"A… ước gì mình cũng được đứng trên sân khấu quốc tế, gây chấn động toàn thế giới như cô Phồn Tinh nhỉ "
Phồn Tinh… Văn Dĩ Sanh hơi dừng động tác kéo giãn lại, cô nghe được loáng thoáng nội dung cuộc trò chuyện của hai người họ. Bọn họ đang nói về vũ công Phồn Tinh nổi tiếng thế giới trong giới vũ đạo đúng không?
Văn Dĩ Sanh biết trung tâm này tên là Phồn Tinh, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc vũ công Phồn Tinh có liên quan đến nơi này…
Chung Nguyệt Nhi tiến lại gần nói "Dĩ Sanh, tôi cảm thấy khả năng cao cậu sẽ trở thành học trò của cô Phồn Tinh đó "
Văn Dĩ Sanh ngơ ngác.
Chung Nguyệt Nhi thấy vậy ngạc nhiên "Cậu không biết hả? Trung tâm này là do chính cô Phồn Tinh mở đó, tuy cô không thường xuyên đến, nhưng mấy tháng nữa cô sẽ đến đây để chọn học trò, sau đó trực tiếp đào tạo người đó trở thành người kế thừa của mình."
"Không đúng, muốn vào trung tâm này học vũ đạo rất khó, sao chuyện này cậu cũng không biết vậy… Dĩ Sanh, gia đình cậu làm gì vậy? Tôi không có ý khác đâu, chỉ hơi tò mò thôi "
Văn Dĩ Sanh cũng không biết phải nói như thế nào về việc cô không còn gia đình. Đây cũng không phải là chuyện khó nói, chỉ là khi cô nói ra khả năng cao sẽ làm đối phương cảm thấy ngại ngùng hoặc thương hại.
Cô không thích cảm giác đó, cực kỳ không thích.
"Tôi không phải người địa phương, bây giờ đang ở nhờ nhà một người chú ở Kinh thị." Cô giải thích đơn giản, nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ vào học nói "Tôi đi vệ sinh một chút."
Văn Dĩ Sanh rời khỏi phòng luyện vũ đạo. Cố Huyên và các cô gái cùng lớp nhìn nhau một cái, sau đó cũng đi theo cô.
Chung Nguyệt Nhi nhìn về phía cửa, sau đó bình thản thu hồi tầm mắt.
Văn Dĩ Sanh vừa bước vào nhà vệ sinh đã thấy Cố Huyên và hai cô gái khác trong lớp cũng đến đây.
Cố Huyên thấy cô nhìn sang, lập tức lên giọng chế giễu "Cô nhìn cái gì, nhà vệ sinh này nhà cô xây sao? Chỉ có mình cô mới được vào à?"
Văn Dĩ Sanh không muốn dây dưa với loại người như vậy, cô không thèm để ý, cứ thế bước vào phòng vệ sinh.
Bộ đồ luyện vũ đạo là dạng liền thân, cởi ra hơi phiền phức, vừa mới cởi ra chuẩn bị ngồi xuống thì ngoài cửa phòng vang lên âm thanh kỳ lạ.
Văn Dĩ Sanh giật nảy mình, cô không kịp mặc lại đồ đã đi đẩy cửa, nhưng cánh cửa đã bị cái gì đó chặn ở bên ngoài
Giọng nói sắc bén của Cố Huyên từ bên ngoài vọng vào "Dám chửi tôi thì cứ ở trong nhà vệ sinh mà hưởng thụ đi Nơi này cũng tốt lắm đó, nếu khát còn có thể uống nước từ bồn cầu nữa "
Hai cô gái đi theo cũng cười hả hê.
Đồ vật chặn cánh cửa quá nặng, Văn Dĩ Sanh thử mấy lần những vẫn không thể đẩy nổi, cô nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng "Sắp đến giờ vào học rồi, nhất định cô Mễ sẽ phát hiện ra tôi không có ở đây, nếu bây giờ các người mở cửa, tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra."
Ngoài cửa truyền tới tiếng hừ khinh miệt.
Tiếp đó vang lên tiếng những bước chân như đang xách vật nặng, bỗng có một cái đầu ló ra từ trên cửa phòng vệ sinh.
Ào ào
Một xô nước lạnh từ trên cao đổ xuống đầu khiến cả người Văn Dĩ Sanh ướt sũng


⬅ Trước Tiếp ➡