⬅ Trước Tiếp ➡

Những ngón tay của Văn Dĩ Sanh nắm chặt, cô nhìn phía bóng lưng anh nói "Cảm ơn khăn tay của anh, em sẽ giặt sạch và trả lại cho anh."
Góc nghiêng của thiếu niên rất đẹp, nụ cười ở khóe miệng giống như sóng gợn trên mặt hồ, làm người ta vô thức thả lỏng "Không cần đâụ"
"Cái đó, anh tên gì vậy?" Văn Dĩ Sanh hỏi tiếp.
"Ôn Chấp."
Bốp
Nghe thấy hai chữ đó, sắc mặt Văn Dĩ Sanh lập tức thay đổi, cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng dâng lên, lông tơ trên da dựng đứng, cả người run rẩy, cảm giác sợ hãi từ xương tuỷ bao trùm lấy cô.
Trong khoảnh khắc đó, cốc sữa trong tay Văn Dĩ Sanh rơi xuống, vỡ tan thành từng mảnh, sữa bắn tung tóe làm bẩn váy của cô.
Ôn Chấp… Ôn Chấp?
Văn Dĩ Sanh, tránh xa Ôn Chấp Đừng bị vẻ ngoài của anh ta đánh lừa Anh ta là kẻ điên, là kẻ biến thái, cô sẽ…
Đó là cái tên không biết từ đâu xuất hiện trong cuốn sổ ghi chú của cô
Hơn nữa, cô thực sự có cảm giác hoảng loạn, như có một ý niệm bị giam cầm sâu trong cơ thể, cô muốn nhìn rõ điều gì đó nhưng không thể phá vỡ sự ràng buộc.
Ôn Chấp dừng bước vì tiếng động này, anh hơi nhướng mày, nụ cười ở khóe miệng ngày càng sâụ
Biểu cảm hoảng sợ của cô gái này trông rất đáng yêu và thuận mắt, đôi mắt ấy thật đẹp, giống như đá mắt mèo chưa qua chế tác của tự nhiên, đẹp đến mức khiến anh hơi ghen tị.
Nếu có thể móc ra làm tiêu bản thì sẽ mãi mãi được lưu giữ, chỉ thuộc về riêng mình…
Tiêu bản là mẫu vật được bảo quản nguyên dạng dùng cho mục đích nghiên cứụ
Nhưng việc làm tiêu bản về cơ thể người rất phiền phức, Ôn Chấp bực bội nghĩ.
Mẹ nó, thật đáng tiếc.
Thiếu niên chớp chớp mắt che giấu cảm xúc vừa xuất hiện, anh cúi xuống dọn dẹp những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, rồi ngước lên nhìn cô gái có sắc mặt trắng bệch bằng ánh mắt lo lắng "Văn Dĩ Sanh? Em có sao không?"
"A…" Ôn Chấp đau đớn kêu lên một tiếng nhẹ.
Máụ
Ngón tay thon dài của thiếu niên dài, mỗi ngón tay đều rất tinh xảo và đẹp đẽ, nhưng khi dọn dẹp thủy tinh lại vô tình bị đâm phải.
Những giọt máu chảy dọc theo ngón tay trắng nõn, rơi xuống sàn nhà.
Văn Dĩ Sanh từ cơn sợ hãi trở về hiện thực, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy màu đỏ chói mắt.
Cô giật mình "Tay anh…"
"Không sao đâụ" Ôn Chấp lắc đầu, người bị thương là mình, nhưng khóe miệng anh lại mang nụ cười an ủi, ngược lại lo lắng cho đối phương "Em đừng động đậy, trên sàn đầy mảnh thủy tinh vỡ, đừng xuống tránh bị thương."
Văn Dĩ Sanh dần bình tĩnh lại.
Trong cuốn sổ ghi chú của cô viết rằng Ôn Chấp là kẻ điên, kẻ biến thái?
Nhưng mà, thiếu niên dịu dàng, tỉ mỉ và lịch sự trước mắt này, thật khó để liên tưởng đến những từ ngữ đó.
Tuy nhiên tốt nhất là nên giữ khoảng cách với anh, nhưng anh đã cứu cô và giờ lại bị thương vì cốc sữa cô làm vỡ…
Văn Dĩ Sanh như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt cô sáng lên, mở chiếc va li mình mang theo.
Cô thường có thói quen mang theo hộp y tế.
Hộp y tế màu hồng nhỏ xinh, trang bị bên trong khá đầy đủ, Văn Dĩ Sanh lấy ra nước oxy già và tăm bông, rồi hơi ngượng ngùng nhìn Ôn Chấp "Em, em, để em giúp anh nhìn xem trên vết thương có còn mảnh thủy tinh nào không."
"Anh đưa tay ra đây."
Ôn Chấp chớp chớp mắt, cô gái nhỏ mang theo hộp y tế bên mình chắc hẳn rất tốt bụng nhỉ.
Anh gật đầu ngồi lên mép giường, đưa ngón trỏ vẫn đang chảy máu qua.


⬅ Trước Tiếp ➡