Chương 8
"Làm phiền em rồi." Thiếu niên cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhìn xuống của cô, hơi thất thần nói.
Văn Dĩ Sanh nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, cô khẽ nhẹ môi, nắm lấy ngón tay Ôn Chấp để kiểm tra kỹ vết thương, không chú ý đến ánh mắt thẳng thắn và kỳ lạ của anh.
"Vết thương không lớn, không có mảnh vỡ, em sẽ dùng nước oxy già để khử trùng cho anh, rồi dán một miếng băng cá nhân là được." Nói xong, cô cúi đầu bắt đầu nghiêm túc xử lý vết thương.
Tóc mái của cô gái vén sau tai vì động tác này mà khẽ rủ xuống, dưới ánh nắng phản chiếu ánh sáng mờ ảo, hàng mi dài, làn da mịn màng không tì vết.
Ôn Chấp chăm chú nhìn cô, ánh mắt tối tăm khó hiểụ
Làn da mịn màng xinh đẹp này.
Muốn có nó quá.
Em là của tôi, không ai có thể cướp đi.
Cả buổi chiều Văn Dĩ Sanh ngồi trong phòng chờ chú Ôn trở về, cô không dám đi đâu cả. Ngoài cửa sổ lớn, ánh hoàng hôn buông xuống, Văn Dĩ Sanh ngồi khoanh chân trên thảm, đầu tựa vào cửa sổ chăm chú nhìn vào điện thoại để học từ vựng tiếng Anh.
Cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, giọng nói lo lắng của quản gia truyền đến "Cô Văn, ông Ôn đang ở phòng khách, xin cô hãy nhanh chóng xuống đó "
Lúc này Văn Dĩ Sanh mới hoàn hồn, cô nhìn ra ngoài cửa sổ phát hiện trời sắp tối rồi, chú Ôn đã về rồi sao?
Cuối cùng cô cũng có thể rời khỏi đây
Văn Dĩ Sanh đi theo quản gia có vẻ mặt kỳ lạ xuống lầu, nhưng vừa đến phòng khách tầng một, cô bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng làm mình kinh ngạc.
Ôn Diệc Hàn, kẻ suýt nữa đã xâm phạm cô, đang quỳ trên sàn.
Chú Ôn tay cầm roi, đang quất liên tục vào lưng thiếu niên "Đồ súc sinh Tuổi còn nhỏ mà tâm tư bất chính, hoang dâm vô liêm sỉ, đời tư hỗn loạn như đám côn đồ Bên ngoài làm loạn không nói, về nhà còn dám làm bậy "
"May mà có Ôn Chấp ở đây, nếu Sanh Sanh thực sự xảy ra chuyện gì, dù mày là con trai tao cũng tuyệt đối không tha "
Ôn Diệc Hàn cúi đầu quỳ, mỗi khi roi quất vào lưng, toàn thân hắn lại run rẩy vì đau đớn
Hắn khóc lóc van xin "Ba ơi, con biết sai rồi Con sẽ sửa đổi, sau này tuyệt đối không dám nữa Con chỉ quá thích Sanh Sanh, coi cô ấy như em gái, có lẽ con quá nhiệt tình nên mới làm cô ấy sợ, ba đừng đánh con nữa…"
Ôn Từ Nam nghiêm giọng quát "Còn dám cãi "
Ôn Diệc Hàn khóc lóc cầu cứu người phụ nữ đứng bên cạnh "Mẹ…"
Người phụ nữ mặc sườn xám sang trọng, bảo dưỡng cơ thể rất tốt, bà ta nhanh chóng che chở cho Ôn Diệc Hàn "Chồng ơi, Diệc Hàn đã biết sai rồi, tha cho nó lần này đi, cho nó cơ hội đừng đánh nữa "
Người phụ nữ đó là bà Ôn, mẹ của Ôn Diệc Hàn.
Ôn Chấp cũng có mặt trong phòng khách.
Anh đứng một bên, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lùng "Dì Khương, con biết tính cách của em trai không xấu, để ba dạy dỗ nhiều hơn nhất định sẽ trở lại quỹ đạo, dì cũng mong nó trưởng thành đúng không?"
Ôn Chấp vừa dứt lời.
Cơn giận của Ôn Từ Nam vốn đang dịu xuống lại bùng lên, ông đẩy mạnh người phụ nữ đang che chắn Ôn Diệc Hàn ra "Tất cả đều là do bà bảo vệ nó Cùng tuổi với Ôn Chấp mà Ôn Chấp lại trầm tĩnh, hiểu biết, kỷ luật, tôi thấy thằng nhóc này bị bà nuông chiều từ nhỏ mới hư như vậy, mau tránh ra "
Bốp bốp bốp, lại một trận đòn nặng nề.