⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Ngọc Anh bị đích thân điểm danh trước lớp, trong lòng hậm hực nhưng vẫn phải đon đả từ chối phủ nhận, nhất quyết nói bản thân mình không có ý đó."Cậu không muốn nhận nữa ư, rõ ràng cậu bảo rất thích mà?" Cửu Cửu giong nói buồn bã cô đơn, đôi mắt xinh xắn mới vừa khô nước mắt bỗng chốc lại sắp ầng ậc.
Nước mắt người đẹp lúc nào mà chả đáng giá chứ!
Vì thế trước khi chuông vào lớp vang lên, cả lớp học ra sức mỉa mai cô ta đào mỏ bạn bè. Thậm chí có vài người quá khích thiếu điểu chửi cô ta là hàng thoát thân thoát y lột đồ câu dẫn đàn ông nữa mà thôi.
Lục Ý Hiên nhìn chàng trai nho nhắn rầu rĩ ngồi kia, trong lòng bỗng bốc lên ngọn lửa tức giận. Nhớ đến hôm cảnh mình nhìn thấy hôm qua, thấy cậu ngượng ngùng đối diện với người khác lại khiến hắn nghiến răng nghiến lợi.
Bạn gái cậu có thể cᏂị©Ꮒ cậu sướиɠ như tôi cᏂị©Ꮒ cậu sao?
Cửu Cửu nhìn hội trưởng hội học sinh lườm nguýt mình, lập tức "hốt hoảng" né tránh. Chàng trai nhỏ như nhớ chuyện xảy ra trong giờ tự học ngày hôm qua, mặt mày cũng co rúm lại sợ hãi.
Lục Ý Hiên vào chỗ ngồi, cặp sách cũng ném sát vào Cửu Cửu khiến cậu ép sát vô tường như con thỏ nhỏ, nhìn thấy kẻ săn mồi vội vã chui vào hang.
"Cậu sợ cái gì, tôi cũng đâu làm gì cậu."
Lịt pẹ, mi tí nữa thì ịch ông đây rồi còn kêu không làm gì?
Dù trong đầu chửi lên bờ xuống ruộng Lục Ý Hiên, bên ngoài Cửu Cửu vẫn rất "thành thật" đỏ mặt, vội vã ôm sách vở chăm chú nhìn bài (thực chất em nó đọc chả hiểu gì cả), cần cổ trắng nõn lỗ ra...dấu hôn?
Lục Ý Hiên nhìn thấy dấu vế trên đó, lửa giận tưởng có thể kiềm chế được lại trào lên như núi lửa. Hắn không ngu, có thể phân biệt được đâu là dấu hôn cũ và mới, cái nào do hắn tạo ra.
Mới chỉ một đêm thôi, là ai dám làm thế với em ấy. Mẹ kiếp đừng để ông bắt được, ông đánh mày gãy chân.
Cao Tuấn: Mày giỏi đánh hộ bố cái!
"Chốc nữa một bạn đến văn phòng cô lấy sách nhé", giáo viên chủ nhiệm nhìn xung quanh, bắt gặp Cửu Cửu cột tóc cũng hơi giật mình. Thì ra em ấy xinh đẹp như vậy, đứa ngốc này lại có thể tự dằn vặt bản thân đến thế kia cũng coi như tài giỏi, bất giác cô gọi tên Cửu Cửu."
"Để Cửu Cửu đi lấy hộ cô nhé", nói xong, cô mới ý thức được thân hình gầy gò của Cửu Cửu. Nhưng lời đã nói ra rút lại cũng hơi ngại ngùng, đành phải gọi thêm một người nữa.
"Một mình Cửu Cửu lấy sách thì không đủ, có ai..."
Còn chưa nói hết câu, cả lớp đã nhao lên giành giật bê sách cùng, tranh cướp còn hơn giành đồ ăn ở căn tin. Giáo viên chủ nhiệm hơi bối rối, không biết nên chọn ai. Nhìn hết cả lớp cuối cùng mới thấy Lục Ý Hiên nhìn cô chằm chằm lạnh cả sống lưng.
Cuối cùng, Cửu Cửu đành nhận mệnh đi cùng hội trưởng hội học sinh.
.
.
.
Xin lỗi mọi người chương này hơi ngắn, chương sau tui cho ịch ịch luôn.
⬅ Trước Tiếp ➡