⬅ Trước Tiếp ➡
Lớp học có tầm năm mươi người, năm mươi quyển sách một mình cậu ôm đúng là có hơi khó khăn. Vì thế khi cô giáo phân công Lục Ý Hiên đi cùng cậu cũng không ý kiến gì, trong lòng còn hơi mong chờ. Công sức cậu đây ưỡn ẹo để nam chính thấy nốt hun trên cổ, ahihi.
Thế nhưng suốt cả quá trình đi đến văn phòng cũng không thấy nam chính nói năng gì. Đã vậy còn cứ nhìn cậu chằm chằm như sắp muốn gϊếŧ người, nhìn đến độ Cửu Cửu phát hoảng.
Nhỡ đâu nam chính tiền da^ʍ hậu sát mình thế, chết bé.
Trong văn phòng vẫn còn kha khá giáo viên chưa có tiết. Cửu Cửu vừa bước vào đã thu hút hầu hết mọi ánh nhìn của mọi người. Chàng trai nho nhỏ cột tóc chỏm xinh xắn, gương mặt lại ngây thơ xen tí lả lơi khuyến rũ, đã thế giọng lại còn ngọt.
"Thầy ơi, cô em bảo em đến văn phòng lấy sách bài tập ạ."
"Em là học sinh mới à, sao thầy chưa nhìn thấy em bao giờ? Nếu không phải nhìn thấy Ý Hiên bên cạnh thì thầy còn không biết em lớp nào đâu", thầy giáo trung niên bụng hơi phệ, gương mặt rõ là hiền từ thân thiện.
Cửu Cửu nhìn giáo viên quản lý kỉ luật này, hơi cười cười không nói gì. Nụ cười sạch sẽ "đơn thuần" nở rộ như sen.
"Thầy quản lý nói tớ chút nữa quay lại văn phòng thông báo việc học sinh trao đổi, chốc nữa...chốc nữa..." Cửu Cửu ôm trong lòng được ba quyển sách bài tập, nhìn nam chính ôm chồng sách sắp vượt quá cằm kia giả bộ thẹn thùng. Thằng này sao nhẫn được kinh thế, không bù cho Cao Tuấn, cậu chớp mắt một cái là đã gục.
"Chốc nữa làm sao?" Lục Ý Hiên nói xong lại không nói tiếp, cũng không hỏi đến dấu hôn trên cổ cậu.
Nhìn hắn đang điềm tĩnh vậy thôi, nhưng thực chất trong lòng đang suy tính đến đoạn bắt cóc, nhốt cậu lại vào một căn nhà ngày ngày đêm đêm cᏂị©Ꮒ chết người này.
Dục tốc bất đạt!
Cửu Cửu ôm sách về lớp là lập tức quay ra đi gặp thầy giáo, trước khi đi còn "vô tình" nhờ vả: "Thầy bảo tớ đến kho dụng cụ sau trường, chốc nữa quay lại lớp chắc sẽ trễ tiết mất... chốc nữa... cậu xin phép hộ tớ, nhaaa"
Cửu Cửu - bé hồ ly tinh học vừa dốt vừa lười lại lên tiếng nhờ vả xin phép vào học muộn, nghe thì chăm chỉ lắm nhưng sặc mùi thảo mai.
Lục Ý Hiên nhìn bé trai kia vì "xấu hổ", không dám nhìn hắn mà hai tay xoắn hết cả với nhau. Áo đồng phục bị cậu vằn vò mà kéo cả lên trên lộ rốn nhỏ xinh.
Mie nó trên rốn cũng có dấu hôn, thằng ml nào!
Ra ám hiệu thành công, Cửu Cửu lập tức quay mông bỏ đi, để lại hội trưởng hội học sinh nghiêm túc đứng đắn ngẩn ngơ nhìn theo mông mập cong cong.
Càng nhìn, Lục Ý Hiên càng ngứa ngáy nóng nảy, dươиɠ ѵậŧ dưới quần dường như cũng càng kháng nghị thằng chủ ngu ngốc không xông lên. Giáo viên bộ môn cũng đã vào lớp, hắn không thể làm gì hơn là kiềm chế thằng em nhà mình lại, bình tĩnh niệm kinh: Sắc dục suy cho cùng là...
Không đúng!
Nếu muốn bàn về việc trao đổi học sinh vùng núi, mọi chuyện vốn đã giải quyết từ đầu kì rồi. Hắn là hội trưởng hội học sinh, có bàn cũng là hắn giải quyết, liên quan gì đến một giáo viên ban kỉ luật.
Nhớ lại cái thái độ khen ngợi niềm nở kia của lão giáo viên bụng phệ, tự dưng Lục Ý Hiên lạnh sống lưng!
Bé yêu của hắn.
Lục Ý Hiên chạy đứng bật dậy giữa lớp học, chạy như điên ra ngoài bỏ lại giáo viên và bạn học ngơ ngác ở đằng sau.
Lục Ý Hiên chạy như điên đến kho dụng cụ sau trường, cả cuộc đời hắn chưa bao giờ chạy với tốc độ như vậy. Thế nhưng chạy đến nơi, cửa kho lại đóng. Không chần chừ một giây phút nào, Lục Ý Hiên ra sức đạp tung cửa kho.Mẹ kiếp!
Trong phòng kho, Cửu Cửu nằm trên tấm đệm cũ nát đang "ra sức" chống cự lão giáo viên ban kỉ luật kia. Trên mặt cậu nước mắt ướt đẫm cả gương mặt, áo bị cởi mất một nửa, quần cũng bị tụt đến mắt cá chân chỉ còn đúng qυầи ɭóŧ nho nhỏ đang treo trên cánh mông.
Cửu Cửu một quyền đấm chết lợn rừng cứ phải nhường nhịn mãi lão giáo viên, "chống cự" kiểu nửa vời mãi mới chờ được nam chính. Đợi lâu thêm chút nữa chắc cậu đánh lão dê già kia toi mạng.
Tên giáo viên kia là một kẻ biếи ŧɦái, đặc biệt thích các cô cậu học sinh tươi non mơn mởn. Nhưng ngại thân phận giáo viên, lại thêm tính hèn nhát nên chẳng dám ra tay. Hắng ngày hắn chỉ có thể nhẫn nhịn, để giành cuối tuần đi dạo phố đèn đỏ kiếm mấy con đĩ trông non nớt một tí. Chỉ có hôm nay, gặp được Cửu Cửu như lớn lên từ trong tâm can hắn, xưa nay cậu be này lại nổi tiếng hèn nhát nên mới thúc đẩy ác ma trong lòng hắn.
Cảm giác đè được chàng trai nhỏ xuống đệm, lột từng món đồ trên người cậu xuống, nhìn cậu khóc lóc chống cự khiến hắn sướиɠ phát điên, râm ran từng tấc da thịt.
"Súc sinh, buông em ấy ra."
Lục Ý Hiên như phát điên mà xông đến kéo người ra, dùng mười phần sức mạnh nam chính đấm vào mặt lão già. Cửu Cửu cuốn áo cuộn chặt người, nước mắt như miễn phí mà thấm ướt cả đệm, diễn đúng vai chàng trai sợ hãi "không can nổi" trận đơn phương đánh đập.
Tui đây dù là hồ ly tinh nhưng khum ịch ịch với người xấu đâu, mất giá lắm.
Nhớ lại nữ chính ngủ với đủ loại đàn ông ưu tú nhưng vẫn chịu để gã béo kia nhúng chàm, rồi nào là bảo vệ, vệ sĩ, gã lang thang... thôi thôi càng nghĩ càng kinh.
Chỉ tội gã giáo viên kia, ban đầu vốn là gã có thể ứ ử ừ ư với nữ chính tươi ngon trót lọt, còn làm tới vài lần ấy chứ. Cửu Cửu nhìn cái gã bị đấm sml đằng kia mà thấy tội thay lão.
Lục Ý Hiên áp giải lão ta đến văn phòng hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi mọi chuyện với ban giám hiệu rồi lấy cớ muốn mang Cửu Cửu đi khám thẳng thừng đòi xin nghỉ. Nhìn người bên cạnh mặt mũi sưng húp như heo không dám phản kháng, lại nhìn Cửu Cửu quần áo xốc xếch yên lặng "tủi thân" nhỏ nướ mắt ngắn dài đầu kia, hiệu trưởng vội vàng đồng ý.
⬅ Trước Tiếp ➡