⬅ Trước Tiếp ➡
Bên ngoài vang lên tiếng sấm, có những hạt mưa rơi tí tách ở ngoài rừng cây và trên cỏ.
Cánh cửa bị thổi tung vào lúc nào không rõ, bị gió mạnh làm lay động, Trình Vũ đứng dậy chuẩn bị đi đóng cửa lại, nhưng mà mới vừa đứng lên cô liền thấy một bóng đen đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Trình Vũ sợ hãi cả kinh, cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác, cô lắc lắc đầu nhìn lại lần nữa thì thấy bóng đen đã đi vào qua khe cửa..
Người tới mặc một chiếc áo gió lớn màu đen dài. Cổ áo gió được dựng lên để che đi đường viền cổ áo Một chiếc mũ bảo hiểm lớn được đội trên đầu để che kín khuôn mặt của anh ta. Cả người đều được trang bị võ trang lên, một chút khe hở cũng không có.
Trong đêm lạnh thanh vắng, đột nhiên có một vị khách khách không mời mà đến bất ngờ trong căn biệt thự vắng vẻ mà chỉ có mình cô, có bao nhiêu quỷ dị có thể nghĩ.
Đôi tay Trình Vũ đặt ở hai sườn theo bản năng nắm chặt, cô nhìn chằm chằm vào con người kỳ quái này, muốn hỏi, nhưng lại phát hiện cổ họng bị thắt chặt không thể phát ra tiếng.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy người mặc đồ đen đột nhiên lấy ra một con dao găm từ trong cổ áo, con dao găm lóe lên một tia sáng lạnh nổi bật trên ánh đèn mờ ảo.
Trong lòng Trình Vũ hồi hộp, theo bản năng chạy lên lầu, cô không biết người này đã nhìn ra ý đồ của cô, đột nhiên anh ta lao tới đánh cô ngã trên mặt đất. Trình Vũ kêu lên một tiếng, mắt thấy người nọ giơ dao đâm về phía cô, cô theo bản năng bắt lấy bàn tay của anh ta nhưng do cô vừa mới khôi phục thân thể không lâu vẫn còn rất suy yếu, hơn nữa người này sức lực quá lớn, không trong chốc lát Trình Vũ cũng không chịu nổi.
"Anh là ai? Tại sao anh lại muốn giết tôi?"
Người này không nói gì, anh ta giơ chân lên và đá vào ngực cô một cái mạnh mẽ, miệng vết thương ở đó còn chưa lành hẳn. Trình Vũ chịu đau, sức lực trên tay yếu dần, người đàn ông nhân cơ hội đưa con dao về phía trước.
Âm thanh của lưỡi dao đâm vào da thịt kèm theo đau buốt, cô siết chặt hai tay của kẻ tấn công, cố gắng hết sức hỏi từng chữ "Anh là ai? Tại sao anh lại giết tôi?"
Người đàn ông này mạnh mẽ đến mức dễ dàng bứt khỏi tay cô, không nói một lời, thờ ơ nhìn cô qua chiếc mũ bảo hiểm một lúc rồi quay đi.
Nhìn anh bước ra khỏi cửa rồi nhanh chóng biến mất trong đêm mưa, cô yếu ớt nằm xuống đất, máu chảy theo vết thương, nhanh chóng thành một vũng máu bên cạnh cô.
Tay phải của Trình vũ nắm thật chặt, trong lúc này tay của cô vừa nắm thật chặtt một chiếc nhẫn lấy được trên tay của hung, khi người nọ vừa mới động thủ cô thấy rất rõ ràng, đó là một chiếc nhẫn bảo thạch, rất có niên đại, trên đỉnh khảm nạm một viên hồng bảo thạch hình thoi.
Trước khi rời đi, nữ cảnh sát nói cho cô biết, buổi tối bên cảnh sát sẽ phái người tới bảo vệ an nguy của cô. Dù sao bây giờ Lục Vân Cảnh mới vừa bị bắt không lâu, người thân của người chết đúng là thời điểm xúc động phẫn nộ nhất, bọn họ lo lắng cô sẽ bị gia đình người quá cố trả thù.

⬅ Trước Tiếp ➡