⬅ Trước Tiếp ➡
Thế nhưng vẫn còn tới chậm một bước, cũng may trước khi chết cô còn bắt được một vật chứng trong tay, chỉ hi vọng chiếc nhẫn trong tay cô có thể làm làm bằng chứng.
Nhưng, người đã giết cô có thực sự là người nhà của người đã khuất?
Không biết đó có phải là ảo giác của cô hay không? Cô cảm thấy rằng kẻ sát nhân trước khi rời đi cách mũ bảo hiểm nhìn cô chăm chú giống như là đang cười.
Cô cảm giác anh ta biết cô..
Máu tươi chảy ra từng chút một, từ từ lấy đi nhiệt độ của cơ thể, ánh mắt cô rất nhanh cũng bắt đầu mơ hồ. Trình vũ nhìn một mảnh máu đỏ tươi trước mặt, trong lòng thầm nghĩ, cuối cùng cô vẫn phụ lòng tốt của Lục Vân Cảnh, anh hao hết tâm tư mới cứu được tính mạng cho cô cứ như vậy đã không còn nữa.
Trình Vũ bị ánh nắng ban ngày Chước Dương kích thích tỉnh đấy, thiêu đốt đánh thức, cô nheo mắt điều chỉnh ánh sáng rồi mới mở mắt. Cô thật bất ngờ phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng sạch sẽ, thoải mái và lộng lẫy.
Trình Vũ nhận ra đây là gian phòng của cô.
Cô có chút nghi hoặc, vì sao bây giờ cô còn có ý thức, người đó không phải đâm chết cô sao?
Trình Vũ thử ngồi dậy, nhưng khi cô ngồi dậy, cô nhận ra có điều gì đó không đúng, ngực cô không hề bởi vì ngực cô không còn cảm thấy đau đớn do cử động nhẹ của cô, và cơ thể cô dường như không còn yếu như trước.
Cô vô thức đưa tay vào bộ đồ ngủ của mình và sờ lên, vừa sờ xong cô quá sợ hãi.
Da trên ngực mịn màng và tinh tế, thậm chí ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có
Tại sao có thể như vậy? Cô rõ ràng còn nhớ rõ trước khi mất đi ý thức cô bị người đâm một đao. Nếu hôm nay cô không chết mà còn tỉnh lại từ trên giường, trên người một vết thương nhỏ cũng không có. Kể cả vết thương khâu lại do Lục Vân Cảnh thay đổi trái tim của cô khâu lại miệng vết thương đều không tồn tại.
Điều này hoàn toàn không thể hiểu được
Ngay khi Trình Vũ bắt đầu nghi ngờ đây chỉ là một giấc mơ, cô đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, Trình Vũ ngẩn người, suy tư trong chốc lát mới xuống giường mở cửa.
Một người phụ nữ trung niên đứng ngoài cửa, mặc đồng phục người giúp việc màu đen, mỉm cười với cô khi thấy cô mở cửa và nói "Thưa cô, bữa sáng đã chuẩn bị xong, mời cô xuống ăn sáng."
Trình Vũ sững sờ nhìn người trước mắt, thật lâu mới kịp phản ứng, vẻ mặt cô lộ ra kinh ngạc nói "Bảy.. Chị Bảy, tại sao chị lại ở chỗ này?"
Có lẽ là do cô phản ứng quá lớn, Chị Bảy cũng cũng nhìn cô ấy một cách khó hiểu, sau đó nói "Hôm nay đến lượt tôi làm, cô làm sao vậy?"
"..."
Làm sao có thể? Lúc cô trở lại, trong nhà người làm thuê, làm vườn, bảo vệ đều đã đi hết, Chị Bảy là tới lúc nào?
Ngay khi Trình Vũ còn đang nghi hoặc thì nghe thấy dưới lầu có người kêu Chị Bảy một tiếng, Chị Bảy đáp lại và nói với Trình Vũ "Tôi có việc phải làm trước hết xuống lầu rồi, cô dọn dẹp thì xuống dùng cơm đi."
Một lúc lâu sau khi Chị Bảy rời đi, Trình Vũ mới từ trong nghi hoặc hoàn hồn, cô trở lại trong phòng, nhìn qua trong phòng quen thuộc hết thảy, hiện tại trong đầu dấu đầy chấm hỏi .

⬅ Trước Tiếp ➡