⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn hôn một hồi cuối cùng cũng buông ra, cô tận dụng cơ hội né tránh, cô ổn định hô hấp, nói: "Quân Lâm, cậu đừng như vậy mà....mau dừng lại....tay...buông tay ra....."
Cô chưa nói xong, môi mỏng của hắn lại hôn lên cần cổ trắng nõn của Từ Nghiên.
"Ưm..." Ngứa quá.
Cả thân thể đều căng thẳng khó nhịn, đầu ngón chân cũng vì kích thích mà cuộn lại, hai đôi mắt sáng như có nước, cô không muốn nghe thấy tiếng kêu kiều mị kia mà ra sức bặm chặt môi. Nếu là người khác hạ nhục cô, cô đã sớm la lên, chống cự lại. Nhưng mà hắn lại là Quân Lâm, hắn là thanh mai trúc mã của cô.
Ở trên đùi trắng nõn, bàn tay không ngoan ngoãn kia lại tiếp tục hành động, váy cô bị vén lên cao, một tay ra sức vuốt ve đùi cô, một tay khác lại nhẹ nhàng nhéo gò bồng đào của cô.
Mạc Quân Lâm sờ một hồi, liền không ngừng được nữa, mềm quá, so với đậu hũ còn mềm hơn. Hắn dùng sức véo ngực của cô, cảm thấy giống như có thể chảy ra nước.
"Ưm...ưm...." Cô ra sức lắc đầu, khóc nức lên, hai mắt ủy khuất nhìn hắn thỉnh cầu.
Nhưng Mạc Quân Lâm cứ chôn mặt ở cần cổ cô, si mê vừa liếm vừa mút, đầu lưỡi thấm ướt không ngừng liếm cổ cô, cái mũi còn ra sức hít hà, hắn còn nói là mềm lắm, giống như trái cây, vừa thơm vừa mềm.
Cô nghe những lời nói này mà thẹn muốn chết.
Lúc này, Lý Húc không biết tại sao lại giậc mình dậy, hắn lấy cái mũ trên mặt ra, quay đầu về phía cuối xe, nhưng trời quá tôi không thể nhìn rõ được, chỉ thấy được đôi giày của Mạc Quân Lâm để dưới đất. Bọn họ cùng đi mua đôi giày đó, nhưng Quân Lâm lại nhường cho hắn, bản thân lựa một đôi giày khác. Lúc đó Lý Húc liền nhớ rõ ràng. Nếu Quân Lâm với Từ Nghiên ở bên nhau, thì hắn không lo lắng lắm. Vì thế, Lý Húc lại lấy cái mũ đội lên mặt, tiếp tục ngủ.
Mà lúc này, cái bàn tay ở trên đùi cô, đột nhiên hướng về chỗ sâu bí ẩn bên trong, cô không kịp trở tay đã nghe hắn nói: "Nghiên Nghiên, quần cậu ướt rồi...." Mang theo âm thanh trầm thách, phả trực tiếp vào trong tai cô.
Hai chân Từ Nghiên khép chặt, nhưng lại vô tình kẹp chặt cái tay hư hỏng kia lại giữa hai chân, Mạc Quân Lâm không cảm thấy mắc cỡ, hắn vươn ngón tay ra, móc lấy cái quần lót của cô, kéo xuống hẳn một phần. Ngón tay thon dài chui vào trong, xoa tới xoa lui bên ngoài rừng rập khu vực bí hiểm của cô. Lần đầu tiên trong đời, Từ Nghiên bị người khác chạm phải chỗ này.
"Nghiên Nghiên, sao nó lại ra nước." Giọng nói Mạc Quân Lâm khàn khàn, giống như mê chưởng bên tai cô nỉ non không ngừng.
Từ nghiên xấu hổ giận dữ. Trái tim treo lơ lửng giữa không chung, thân thể căng thẳng, máu trong người hạ xuống thấp.
Bỗng nhiên, ngón tay tà ác kia hướng về phía tiểu thịt, lòng bàn tay hắn nhẹ bắn một chút, cô run lên, dâm thủy lại chảy ra không ngừng.
Mạc Quân Lâm kề thấp cô, nói: "Xoa chỗ này, nó sẽ ra nước, Nghiên Nghiên, cậu thật lợi hại."

⬅ Trước Tiếp ➡