⬅ Trước Tiếp ➡
"Ưm..." Cô gắt gao che miệng, nhưng vẫn phát ra âm thanh như làm nũng. Trên xe buýt không khí lạnh vẫn đọng lại, cô sợ hãi giống như ngã xuống dòng nước chảy xiết, Từ Nghiên không thể chống lại cho dù chỉ là bọt nước.
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Có ai biết được trên thế giới có bao nhiêu đầu Truyện Ngôn Tình , có ai thống kê được đầy đủ các quyển Truyện Ngôn Tình đã xuất bản viết về kiến thức gì.
Ngón tay Mạc Quân Lâm vẫn ra sức xoa nắn. Hắn rũ mắt, muốn nhìn bộ dạng xấu hổ của cô, muốn thu hết bộ dáng này vào mắt, thật đáng yêu.
Hắn còn muốn cô lộ ra nhiều điểm trước giờ chưa từng gặp phải.
Mạc Quân Lâm dùng sức, cả bàn tay ép sát tiểu huyệt cô, ngón cái và ngón trỏ xoa nắng tiểu châu sâu thẳm đáng thương, ngón giữa cùng ngón áp út qua lại vuốt ve cửa mình, ngón tay nhỏ nhất không ngừng chọc vào chỗ ướt đẫm nước của cô.
Từ Nghiên bị sờ đến cản người xụi lơ, trừ bỏ cố sức che miệng, cô chỉ nhu nhược trốn vào một góc, hoàn toàn vô pháp ngăn cản thanh niên hư hỏng kia làm loạn.
Mạc Quân Lâm sờ chân cô, đối với cô là đã quá sức chịu đựng rồi, làm sao hắn có thể sờ vào nơi đó của cô.
Nơi đó có chút dơ, còn có, chút kích thích.
Đôi mắt đẹp của Từ Nghiên tích đầy bọt nước, nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng Mạc Quân Lâm lại vờ như không thấy, còn dám hỏi cô: "Tớ sờ như vậy, Nghiên Nghiên, thoải mái sao."
Cô mãnh liệt lắc đầu, cô vùng eo, ngón tay kia chọc thẳng vào bên trong cô.
Ngón tay im một hồi, lại thọc vào thêm.
Hắn mới đầu còn chậm rãi, tiếp theo càng làm càng hăng, hai tai cô nghe rõ tiếng nước róc rách.
Hắn đùa giỡn một hồi, ở nơi bí ẩn đó, chảy ra một trận xuân thủy. Tiểu huyệt không tự giác được sự cầu khẩn của cô, càng lúc càng chảy ra nhiều xuân thủy, càng lúc càng có nhiều cảm giác.
"Ưm..." Ngón tay hắn thọc cô đến không chịu nổi, cô không còn sức giãy giụa, toàn thân bị hãm sâu trong cái vòng khoái cảm.
Hai mắt cô vô thần, run rẩy vài cái, cả người xụi lơ.
Cô cảm nhận được cơ thể đã tiết ra một cái gì đó, cảm giác kia thật thoải mái, chờ cô lấy lại tinh thần, liền nghe được âm thanh nhàn nhạt của hắn: "Nghiên Nghiên....cao trào sao?"
Mạc Quân Lâm thấy Từ Nghiên bật khóc, lại cúi đầu hôn cô: "Mình đọc sách, cảm giác lúc cao trào sẽ thoải mái, cậu không thích sao....sao lại khóc?"
Từ Nghiên run bần bật, thân thể cô cảm nhận được rõ ràng vị khoái cảm kia, nhưng trái tim lại đau đớn, cô tin tưởng Mạc Quân Lâm như vậy, sao hắn lại đối xử với cô như thế?
Mạc Quân Lâm không vì Từ Nghiên bật khóc mà buông tha cô, hắn ôm cô thật chặt, ấn đầu cô dựa vào ngực hắn. Cô muốn giãy dụa vài lần, nhưng không có sức, cố vài cái liền từ bỏ, hai mắt nhắm nghiền nước mắt chảy ròng, qua một lúc thì ngủ mất.
Mạc Quân Lâm dao động, hắn than nhẹ một tiếng, vỗ vỗ tóc cô, lại trượt tay xuống môi mềm, vuốt ve yêu thương nó.
Hai tiếng sau, xe buýt cuối cùng cũng về tới trường: "Cuối cùng cũng tới rồi."
=======Truyện Ngôn Tình Tiểu Thuyết Tổng Tài ====

⬅ Trước Tiếp ➡