⬅ Trước Tiếp ➡
Chui vào lỗ tai chính là tiếng hoan hô của mọi người, Từ Nghiên cuối cùng cũng tỉnh, cô cắn môi, đứng dậy đi vòng qua người hắn, lấy hành lính của bản thân. Xe buýt dừng hẳn, Từ Nghiên cầm lấy hành lý bỏ chạy, thậm chí cô đi ngang qua Lý Húc cũng không phát hiện.
Hai tay bị một người nắm chặt. Cô quay đầu lại, là Lý Húc.
Trong lòng Từ Nghiên thở phào, nhưng lại bất lực phẫn nộ không thôi, mới vừa rồi cô gặp phải những chuyện kia, Lý Húc thì chỉ lo ngủ?
"Em gấp làm gì, đợi anh cùng về." Lý Húc nhăn mày nói.
---
Cậu...Buông tay ra
Đi theo phía sau Lý Húc là Mạc Quân Lâm, hắn mở miệng: "Chúng ta cùng về."
Vừa nghe đến giọng nói của Mạc Quân Lâm, Từ Nghiên hoảng sợ: "Không cần, tự em về được."
Lý Húc thấy Từ Nghiên hất tay hắn ra, sắc mặt trở nên lạnh lùng, đột nhiên mặc kệ cô, quay đầu tìm những người khác nói chuyện.
Từ Nghiên thấy hắn bỏ đi, hốc mắt đỏ lên, nghe được tiếng cửa mở, cô cúi đầu nói với giáo viên gần đó: "Lão sư em không khỏe, em về trước."
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Không phải tự nhiên người ta khuyến khích việc mọi người đọc Truyện Ngôn Tình hay có thể dành cả cuộc đời mình để viết đọc Truyện Ngôn Tình .. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Lão sư nghe Từ Nghiên nói mệt, cũng không miễn cưỡng, gật đầu đồng ý.
Cô bỏ chạy, mặc kệ Mạc Quân Lâm, mặc kệ Lý Húc, cô chỉ muốn đi khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Mạc Quân Lâm ở phía sau cô, không nhanh không chậm, cứ như vậy đi theo cô, sau khi xác nhận cô về đến nhà, mới quay người bỏ đi.
Từ Nghiên vào nhà, đi ra ban công nhìn xuống, nhìn Mạc Quân Lâm rời đi, ánh mắt phức tạp mím môi, sắc trời lúc này đã tối sầm, ở nơi cô ở đèn đường cũng ít, cô từ trước tới giờ đều không dám đi một mình, nên Từ mẫu thường chạy đến đón cô mỗi lần tan học.
Rõ ràng cô sợ Mạc Quân Lâm, rõ ràng là cô muốn cách hắn thật xa, cô biết hắn ở phía sau mình, bất giác lại cảm thấy an toàn.
"Nghiên Nghiên, về rồi sao."
Từ mẫu ở trong phòng kêu cô, Từ Nghiên lắc đầu, cởi giày ra đi tìm mẹ.
------------------
Sáng chủ nhật.
"Nghiên Nghiên, có điện thoại."
Nghiên Nghiên sau khi đi chơi về, đều nhốt mình trong phòng, không ăn không uống, rầu rĩ không vui, cả ngày bần thần mất hồn vía. Từ mẫu chỉ nghĩ chắc là cô với Lý Húc đang giận dỗi nhau. Bà thật sự lo lắng, không muốn con gái thương tâm, đành bắt Từ Nghiên nghe điện thoại.
"Tìm em làm gì?" Âm thanh Từ Nghiên không vui nói.
"Hôm nay ra ngoài xem phim được không?" Giọng nói phát ra rất lớn, Từ mẫu nghe được những lời Lý Húc nói.
Bà tiếp lời, "Nghiên Nghiên con ra ngoài chơi đi, hôm nay mẹ bận không ở nhà, cơm trưa với cơm tối không nấu được."
Từ Nghiên quay đầu nhìn mẹ, trong lòng cô không khỏi thở dài.
"Được, khi nào thì đi."
Sau khi hai người nói với nhau địa điểm với thời gian, Từ Nghiên liền cúp máy, chuẩn bị một chút thì ra ngoài.
Tuy rằng Từ mẫu đồng ý cho Từ Nghiên ra ngoài, nhưng không quên dặn dò: "Không được về quá khuya. Mẹ đi làm về khoảng 8 giờ sẽ về. "
"Dạ."

⬅ Trước Tiếp ➡