⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người họ rất lo lắng cho con gái của mình, đêm qua mẹ Thẩm vốn muốn ngủ lại để chăm sóc cô, lại bị Hoắc tiên sinh tiễn về.
Lúc này nghe anh thuật lại việc cô đã tỉnh lại và mất trí nhớ đúng như trong dự đoán, bà vẫn còn lo lắng không yên. Nhưng lúc này cô đã ngủ, bà có đi vào cũng không làm được gì, đành đứng ngoài này nghe chồng mình cùng "con rể" bàn bạc.
Nói là bàn bạc thôi, chứ bà biết, con gái của mình sắp chính thức thành vợ của Hoắc Thiếu Dực mất rồi.
"Lời tôi đã nói trước đó, mong Thẩm tiên sinh và Phu nhân đây hãy nhớ kĩ."
Hoắc Thiếu Dực đưa tay muốn châm một điếu thuốc, chợt nghĩ thế nào anh lại không hút nữa, quăng bao thuốc vào thùng rác.
Nếu người anh ám mùi thuốc lá, sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô.
"Tôi đã nhớ kĩ rồi."
Nhà họ Thẩm và nhà họ Lương, vốn không có duyên làm thông gia với nhaụ Nghĩ đến đây, Thẩm Tuấn Hùng chỉ có thể thở dài, mong rằng Hoắc Thiếu Dực thật lòng yêu con gái ông.
Là ông có lỗi với Vi Vi, ông không làm tròn trách nhiệm của người ba, nhưng tiền đồ cả gia tộc đang rơi trên vai ông, tổ tiên còn đang nhìn ông dưới suối vàng kìa "Mong Hoắc tiên sinh hãy đối xử tốt với con bé".
"Ông không phải lo lắng chuyện này, ba vợ à."
Khi Thẩm Anh Vi tỉnh dậy lần nữa đã là buổi chiều, bên cạnh cô lúc này không chỉ có người đàn ông nhận là chồng mình, mà còn có thêm hai người khác nữa. Một người đàn ông trung niên và một vị phu nhân quý phái.
Thẩm Anh Vi hơi sợ khi phải đối diện với nhiều người, cô ngơ ngác ngồi dậy, hai người mới đó thấy cô nhìn họ cũng vui đến mức chảy nước mắt.
"Vi Vi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, con làm mẹ lo lắng quá."
Bà Thẩm vừa nói vừa chấm nước mắt, bà muốn đưa tay nắm lấy tay cô lại bị cô rụt lại.
Đối với cô, đây là lần gặp mặt đầu tiên, và đương nhiên điều này sẽ khiến cô gái nhỏ cảm thấy rụt rè và sợ hãi.
Ba Thẩm nhìn thấy vậy, cũng hiểu được nỗi khổ của cô, vỗ vỗ tay Trương Ngọc Lâm, khuyên bà bình tĩnh một chút "Con bé đang mất trí nhớ, bà đừng vội vàng quá."
Hoắc Thiếu Dực thấy cô nhìn mình, anh biết vì mình là người đầu tiên bên cạnh cô lúc cô mới tỉnh nên cô sẽ có chút dựa dẫm vào anh.
Điều này khiến Hoắc Thiếu Dực vui vẻ hơn bao giờ hết, đôi môi anh cong lên thấy rõ, có vẻ đây là lần đầu tiên người ta thấy đại thiếu gia này cười.
Anh vỗ về cô vợ nhỏ của mình, giới thiệu hai người trước mặt với cô "Vi Vi em nhìn xem, đây là ba em, còn đây là mẹ em."
Thẩm Anh Vi nghe anh nói vậy, lại quay sang nhìn họ một lần nữa.
Cô muốn gọi họ một tiếng ba, mẹ nhưng lời đến miệng lại có vẻ khó khăn.
Cô dịch thân mình về phía sau, đầu cúi gằm xuống trông đầy mệt mỏi.
Trương Ngọc Lâm nhìn thấy vậy thì vô cùng đau đớn, muốn tiến tới ôm lấy con gái mình, cũng tại bà sơ ý, mới để con bé gặp tai nạn "Vi Vi..."
May mà tài xế đã kịp phanh gấp, không gây tổn thương quá lớn đối với Thẩm Anh Vi, ngoài việc đầu cô bị đập xuống nền đất gây chấn thương cùng với cơ thể xước sát đôi ba chỗ thì đã không còn gì đáng ngại.

⬅ Trước Tiếp ➡