⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Tuấn Hùng lại lần nữa kéo tay vợ mình, thấy con gái có vẻ ngần ngại, ông nói với Hoắc Thiếu Dực rằng muốn về trước rồi cùng vợ ra về.
"Sao ông lại kéo tay tôi, tôi còn muốn nói chuyện với Vi Vi."
"Bà không thấy con bé đang sợ à? Phải từ từ, bà hiểu mà."
"Nhưng mà..."
Mẹ Thẩm khổ sở trong lòng, con gái mình nhưng lại không được gần gũi nó. Cũng chỉ vì Hoắc Thiếu Dực đưa ra những điều kiện quá khắt khe với họ.
Tên họ Hoắc đó độc chiếm quá mức, đến bà còn nhìn ra được sự chiếm hữu khủng khiếp đó.
Trở lại với căn phòng bệnh VIP trên tầng, Hoắc Thiếu Dực đang đút Thẩm Anh Vi ăn cháo, vốn cô không muốn anh giúp mình, nhưng cánh tay vì va đập nên mỗi lần nhấc lên sẽ khá là đaụ
Anh không cho phép cô tự hoạt động quá nhiều, đến việc đi vệ sinh cũng phải là anh bế đi mới được khiến cô ngượng ngùng vô cùng.
"Chúng ta sắp là vợ chồng rồi, em ngại cái gì?"
Nói thì nói vậy, nhưng không ngại sao được, nghĩ đến cảnh đi vệ sinh mà anh còn đòi bế cô, không cho cô vệ sinh cá nhân nữa.
Anh nói hôm trước người lau người cho cô cũng là anh, mọi chỗ trên cơ thể cô đều bị anh nhìn hết rồi, với lại mấy hôm nữa thôi hai người sẽ đi đăng kí kết hôn và làm đám cưới.
Nói thật thì Thẩm Anh Vi hơi bài xích chuyện đám cưới này, dù sao trong mắt cô bây giờ anh cũng chỉ là người quen mới, sao có thể dễ dàng đồng ý đăng kí kết hôn với anh.
Nhưng mỗi lần nhìn đến ánh mắt thâm tình chan chứa của anh, cô lại không biết nói gì.
Hoắc Thiếu Dực nói cho cô biết hai người đã yêu nhau khá lâu, hôm cô gặp tai nạn chính là hôm anh đến nhà họ Thẩm để bàn chuyện đám cưới của hai người họ.
Vì không để ý đến cô nên mới để cô xảy ra tai nạn, mỗi khi nghĩ đến là một lần Hoắc Thiếu Dực vô cùng đau lòng. Nên khi đó chính cô lại là người phải an ủi lại anh.
"Em không sao, anh đừng buồn mà."
Hoắc Thiếu Dực đút cháo cho cô xong, cầm khăn lau miệng cho cô, yêu thương hôn lên trán người thiếu nữ.
"Em ngủ một lát đi, đến chiều anh sẽ gọi người mang quần áo đến rồi chúng ta về nhà."
"Dạ."
"Bảo bối, ngủ ngon."
Ngủ một giấc thật say đến tận chiều, Thẩm Anh Vi tỉnh dậy lại thấy mình nằm trong lòng Hoắc Thiếu Dực, giường phòng VIP rất lớn nên dù hai ba người nằm vẫn không thấy chật chút nào.
Cô chỉ vừa mới xoay người một cái, anh đã tỉnh, Hoắc Thiếu Dực mở đôi mắt còn ngái ngủ, vuốt lưng cô nhỏ.
"Em dậy rồi."
"Vâng."
Thẩm Anh Vi được anh bế khỏi giường, lau mặt một chút và mặc quần áo được người của anh đưa đến.
Đến việc mặc quần áo mà anh cũng muốn tranh với cô cho bằng đươc "Em tự làm được mà."
"Ngoan, đừng nháo, anh giúp em."
Nhìn cô gái xinh đẹp mặc chiếc váy trắng như thiên thần nhỏ, Hoắc Thiếu Dực vô cùng vui vẻ cụng trán vào trán cô.
"Bà xã, về nhà với anh."
Thẩm Anh Vi an ổn nằm trong lòng Hoắc Thiếu Dực, được anh bế từ phòng bệnh xuống dưới. Ngay cả sàn nhà cô cũng không cần chạm vào, anh nói thân thể cô còn yếu, cứ để mọi chuyện cho anh. Theo sau họ là khoảng bảy tám vệ sĩ cao lớn, mặc áo vest đen và đeo mắt kính khiến cho đoàn người của cô trở nên vô cùng nổi bật trong mắt mọi người.

⬅ Trước Tiếp ➡