⬅ Trước Tiếp ➡
Một cái rương lớn rỉ sét rơi sơn, bọc mấy dây lụa đỏ qua loa, sau khi mở ra bên trong chỉ có ba túi gạo, cùng năm lượng bạc dùng vải rách bọc lại.
Quý Gia Doanh liền cười ra tiếng tại chỗ: "Ta nghĩ Tứ Hoàng tử nghèo túng, không nghĩ đã nghèo túng thành dạng này, cho dù nông hộ chỉ có vài mẫu đất, khi cưới vợ cũng sẽ không keo kiệt như thế?"
Thái giám của Thiếu phủ giám đến tặng lễ còn chưa đi, nghe nữ nhi nói như vậy, trên mặt Vinh Quốc Công có chút xấu hổ: "Gia Doanh, im ngay."
Tiểu thái giám ngược lại không để ý, cười nói: "Tứ cô nương nói cũng không sai, Thánh thượng nói mặc dù Tứ Hoàng tử không có bị xóa tên ra khỏi hoàng thất, nhưng lại đối đãi như thứ dân. Quốc Công gia đừng ngại chúng ta tặng sính lễ keo kiệt, thật sự là nghe theo quan chức làm việc mà thôi, nô tài cũng không có cách nào."
Vinh Quốc Công cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của Bảo Ninh, thấy nàng vẫn còn mỉm cười, trong lòng buông lỏng rất nhiều.
Đối với nữ nhi này, hắn có chút áy náy, nhưng bất lực, Đào thị cường thế, hắn cũng cần dựa vào Đào Mậu Binh, không dám làm trái ý thê tử.
Nhưng mà nếu Bảo Ninh không thèm để ý, trong lòng của hắn cũng dễ chịu hơn rất nhiều.
Đào thị thưởng cho chút bạc, lại khách khí hai câu, rồi tiễn thái giám của Thiếu Phủ Giám ra về.
Bảo Ninh cảm ơn một tiếng, mang theo cái kia rương lớn trở về viện tử của Hứa thị.
Giọng nói của Quý Gia Doanh truyền đến sau lưng: "Hừ, còn cười được, không biết là ngốc thật hay là ngốc giả."
. . .
Trở lại phòng, Hứa thị cũng bất bình một đoạn thời gian, nhưng sợ tổn thương nữ nhi, nàng cũng không dám biểu lộ ra, vụng trộm trốn ở bên ngoài thở dài.
Sau khi thở dài lại tiếp tục về trong phòng giúp đỡ Bảo Ninh thêu đồ cưới.
Ngày xuất giá quá vội vàng, tức mười ngày sau, nói ngày đó là một ngày tốt, nếu bỏ lỡ còn phải đợi thêm nửa năm, Tứ Hoàng tử sợ là đợi không được.
Đợi không được là có ý gì, trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ.
Trước kia mặc dù Bảo Ninh không có định hôn, nhưng vẫn làm đồ cưới, nàng cùng Hứa thị đều có đôi bàn tay khéo léo, mười ngày gắng sức cuối cũng cũng làm xong.
Thời gian đón dâu nhoáng một cái đã đến.
Thiếu phủ giám đưa tới một chiếc xe ngựa hở bốn phía, hoàn toàn tuân theo ý chỉ của Thánh thượng coi Bùi Nguyên là thứ dân.
Quý Uẩn đi xem, lúc trở về tức đến đau tim, ngồi trên bậc thang phụng phịu.
Bảo Ninh cười khuyên hắn vài câu, không nên để trong lòng, lại tiếp tục soi gương cài hoa lên.
Nàng tỉ mỉ ăn mặc một phen, đúng quá trình các cặp đôi chuẩn bị thành thân phải tuân theo, trang điểm, làm tóc, đội mũ phượng. Bảo Ninh nghĩ rất thoáng, mình sống theo ý của mình, người bên ngoài thích nói cái gì cũng không ảnh hưởng đến chuyện của nàng, có nghèo túng đi chăng nữa, cũng phải sạch sẽ xinh đẹp, sống thoải mái dễ chịu.
Huống chi, nàng cũng chẳng sa sút đến như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡