⬅ Trước Tiếp ➡
Bảo Ninh vốn là mỹ nhân, dù cho cả ngày để mặt mộc, thì dung mạo cũng là xuất sắc nhất trong sáu tiểu thư, bây giờ mặc hỉ phục đỏ chót, bôi son, càng làm cho người ta nổ mắt mà nhìn.
Nàng trở lại, cười hỏi Hứa thị: "Nương, nhìn con đẹp không?"
Hứa thị lau lau nước mắt: "Bảo Ninh của chúng ta là đẹp nhất, Tứ Hoàng tử nhất định sẽ rất thích con."
Bảo Ninh cười càng vui vẻ, đôi mắt cong như vần trăng nhỏ.
Đợi một lát đã đến giờ lành, Quý Uẩn cõng Bảo Ninh ra cửa phủ, đưa đến trên xe ngựa.
Thiếu niên có chút gầy nhỏ, nhưng cõng rất vững vàng, hắn đi tới từng bước một, giọng nói có chút run: "Tỷ tỷ, sau này đệ sẽ thường đi thăm tỷ, tỷ phải đối tốt với bản thân một chút."
Bảo Ninh dán vào lỗ tai của hắn nói: "Yên tâm đi, tỷ tỷ của đệ chưa bao giờ bạc đãi mình."
Quý Uẩn vui lên tiếng: "Tỷ yên tâm! Về sau tỷ phu nếu dám khi dễ tỷ, đệ giúp tỷ đánh hắn."
. . .
Cửa chính của phủ Vinh Quốc Công, những người nên tới đều tới.
Đào thị thì dùng vẻ mặt việc không liên quan đến mình, Quý Gia Doanh ôm ngực nhìn trò hay, Diệp Di Nương mang theo Lục Tiểu Thư sợ hãi rụt rè trốn ở phía sau cùng, lộ ra đôi mắt nhìn theo nàng, trong ánh mắt có một nửa cười nhạo có một nửa sợ hãi, sợ sau này mình cũng sẽ rơi vào tình cảnh như vậy.
Chỉ có Minh Di Nương cùng Hứa Di Nương lo âu nhìn nàng, trong mắt có nước mắt. Minh Di Nương là mẫu thân của Nhị cô nương, tính tình khôn khéo, là bạn tốt của Hứa thị.
Bảo Ninh ngồi ở trên xe ngựa, vẩy rèm phất phất tay với các nàng, còn chưa kịp nói một câu, xa phu "giá" một tiếng, chậm rãi chạy đi.
. . .
Trên đường đi, Bảo Ninh đều đang nhớ lại dáng vẻ của Bùi Nguyên.
Bảo Ninh là có chút ấn tượng đối với hắn. Ba năm trước đây vào tết Nguyên Tiêu, nàng theo Di Nương và Đào thị xuất phủ chơi, đứng bên cửa sổ quán rượu sát đường nhìn xuống thì trông thấy một thiếu niên đánh ngựa vung roi tới, sau lưng có một đám người hầu áo đen đi theo, khiến người qua đường nhao nhao tránh né.
Dung mạo của thiếu niên cực tuấn tú, một khí thế phách lối, chuôi roi bằng bạc, trong đêm tối hiện ra một vệt ánh sáng.
Điếm tiểu nhị nói, đó chính là Tứ Hoàng tử Bùi Nguyên, bất học vô tài, toàn thói xấu, còn giết qngười, nhưng hắn là Hoàng tử, cũng không ai dám gây sự, chỉ có thể trốn tránh.
Khi đó, ai cũng không nghĩ tới Bùi Nguyên lại biến thành như bây giờ, Bảo Ninh cũng không nghĩ tới, giữa bọn hắn sẽ có liên hệ với nhau.
Nhưng mặc kệ hắn như thế nào, về sau đều là trượng phu của nàng, nàng cũng không thể mặc kệ Bùi Nguyên.
Bảo Ninh nghĩ, nàng tận tâm đối đãi với Bùi Nguyên, không thẹn với lương tâm, sống chung hòa thuận với hắn, về chuyện sau này nữa thì đi được tới đâu hay tới đó đi.
Không biết xe ngựa đi được bao lâu, lắc lắc nghiêng nghiêng, giống như là đi tới nơi hoang vu.
Buổi sáng Bảo Ninh chưa ăn cơm, đã sớm đói đến hoa cả mắt, lúc sắp không chịu nổi, xe ngựa cuối cùng cũng ngừng lại.
Xa phu vén rèm lên nói với nàng: "Tứ Hoàng Tử Phi, đã đến."

⬅ Trước Tiếp ➡