"Lần trước làm mấy tư thế?""Ba.""Ba cái nào?""Truyền thống, a~, đẩy xe, còn, còn có em ngồi trên anh.""Ngồi trên anh? Em nói kĩ càng một chút, anh không rõ."
Chính là biết rõ đối phương cố ý trêu cợt mình, Lâm Tiêu Tiêu cũng không có cách nào, vất hết mặt mũi nói: "Chính là anh ngồi ở trên sô pha, em đối mặt anh, ngồi trên người anh.""Ngồi ở trên người anh?"Không nhịn nổi cảm giác ngứa ngáy ở hạ thân, mặt cô đỏ bừng: "Là em ngồi ở trên côn thịt của anh đong đưa! Anh mau đem gậy thịt mạnh mẽ cắm tiểu huyệt của em đi!" Lâm Tiêu Tiêu tự sa đoạ mà nói.
"Tiêu Tiêu, em thật đúng là bảo bối của anh." Phó Hi liếm liếm vành tai cô, sau đó thẳng lưng lên, bắt đầu tăng tốc thọc vào rút ra, toàn bộ phòng đều tràn ngập "Bạch~ bạch~ bạch~" giòn vang. Lần này Phó Hi không dùng bất kỳ kỹ xảo nào, chỉ đơn giản dùng hết sức trực tiếp thọc vào rút ra. Liên tiếp mấy chục lần, rồi bỗng đem nguyên cây rút ra, lại nhanh chóng hung hăng cắm vào lút cán, lặp đi lặp lại chín nông một sâu.
Khoái cảm chạy dọc theo sống lưng, từng đợt từng đợt xông thẳng vào óc Tiêu Tiêu.
Đương nhiên, Phó Hi cũng sướng không chịu được. Ngoại trừ hình ảnh dâm đãng của cô ở phía sau, vách tường thịt còn phá lệ khẩn trương, như xấu hổ lại như hưng phấn, đem hết thảy dị vật đang xâm lấn mà chặt chẽ mút lấy.
Kiều mông bị tập kích điên cuồng, thể lực chống đỡ hết nổi, cô xụi lơ xuống giường, Phó Hi thuận tiện thay đổi tư thế mới, để cô nằm nghiêng, sau đó nâng một chân lên, tư thế này càng khiến dương vật của anh xâm nhập sâu hơn. Phó Hi tựa như máy đóng cọc không biết mệt mỏi là gì, mãnh liệt thọc vào rút ra, thân thể của cô đột nhiên giống bị điện giật, vách thịt thi nhau run rẩy.
Anh biết cô sắp cao trào.
---
Say rượu vào nhầm WC nam (Thượng)
Đêm khuya tĩnh lặng, đã gần 3 giờ sáng.
Lâm Tiêu Tiêu tỉnh lại lần nữa, phát hiện bên kia giường đã trống không. Cô dùng chiếc chăn mỏng bao lấy thân thể trần trụi , hướng ánh đèn sáng ở phòng khách đi đến.
"Tỉnh?" Nghe được tiếng bước chân, Phó Hi cất giọng hỏi. Miệng nói với cô, nhưng lại không hề ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt vẫn chuyên chú nhìn chằm chằm một đống báo biểu trên màn hình laptop.
Lâm Tiêu Tiêu mở tủ lạnh lấy một lon nước có ga, thuận miệng hỏi: "Còn anh, sao chưa ngủ? không phải ngày mai có chuyến bay sớm sao?"
"Là sáng hôm nay." Phó Hi đính chính.
"Vâng vâng, biết anh có chấp niệm với thời gian mà. Vậy anh cứ tiếp tục đi, em lên giường xem TV." Lâm Tiêu Tiêu đặt nhẹ cốc cà phê lên bàn của anh, rồi lê dép trở về.
Phó Hi rời laptop, xoa xoa mũi, đột nhiên thấp giọng hỏi: "Em có nhớ rõ chúng ta quen nhau như thế nào không?"
Nghe hỏi, bước chân Lâm Tiêu Tiêu dừng lại, xoay người, nửa là tự giễu nửa là hối hận mà nói: "Nhớ rõ chứ, nhưng thật ra em lại hy vọng mình không nhớ."