Một năm trước, bạn trai 3 năm của Lâm Tiêu Tiêu cấu kết với chính bạn thân của cô, mấu chốt là đôi cẩu nam nữ kia không có chút nào hối lỗi, ngược lại cùng nhau cười nhạo cô vô dụng, công phu trên giường quá kém mới có thể bị người chen chân. Đêm hôm đó, Lâm Tiêu Tiêu thương tâm muốn chết, một mình chạy đến quán bar uống rượu, kết quả mơ mơ màng màng mà xông vào WC nam.
Kỳ thật chuyện một năm trước, Phó Hi còn nhớ rõ ràng hơn cô. Ngày đó, anh mới vừa về nước, cùng một đám anh em ở quán bar đón gió tẩy trần. Giữa bữa tiệc, hắn ở hành lang hút điếu thuốc, vừa vào WC rửa tay xong, đang định đi ra ngoài thì, một cô gái mặc bộ váy liền áo vàng nghệ nghiêng ngả lảo đảo tiến vào.
Là quán bar nhưng cách ăn mặc của cô gái này hơi quái dị, cô ăn mặc không hở hang tí nào, váy dài tận cẳng chân, váy liền áo, cổ áo hình vuông, không chút da thịt nào. Cô mới vừa tiến đến, trong WC nam liền có tên đàn ông huýt sáo ngả ngớn.
Đó là một tên xăm kín tay, hắn vội vàng lên trước, ôm eo cô gái, sờ soạng một phen, ái muội mà nói: "Em gái nhỏ, cảm thấy không thoải mái hửm, anh có thể cho em thực thoải mái nha." Hắn một bên nói, một bên mạnh mẽ lôi kéo tay cô, hướng đũng quần của mình mà ấn.
"Anh là ai, tôi không quen anh, anh đi ra đi!!" Lâm Tiêu Tiêu muốn đẩy tên kinh tởm này ra, nhưng đương nhiên với sức lực yếu gà của cô, thật là châu chấu đá xe.
Tên xăm trổ cách lớp quần áo, mạnh mẽ vuốt ve ngực Lâm Tiêu Tiêu, cực lưu manh mà cười nói: "Ồ mặt học sinh mà thân hình phụ huynh nha, không nghĩ tới vú cưng lớn như vậy, chắc không ít đàn ông sờ qua rồi."
Mấy loại chuyện tạp nham này, ở quán bar đầy rẫy. Phó Hi không phải loại người thích lo chuyện bao đồng, anh rút khăn giấy, lau khô tay, mắt nhìn thẳng, hướng ngoài cửa đi ra.
"Anh buông tôi ra!" "Đừng chạm vào tôi!"
Hai người xô xô đẩy đẩy, tên xăm trổ vô tình dẫm chân lên giày của Phó Hi. Phó Hi cúi đầu, chỉ thấy trên chiếc giày trắng tinh thân yêu của mình, thình lình hiện ra một giấu chân đen tuyền?!
Tên xăm tay không chút sợ hãi mà vỗ vỗ vai Phó Hi: "Người anh em, tới, cùng nhau sung sướng một trận nào, xem cô gái này thật không tồi."
Phó Hi lạnh lùng nhìn hắn một cái, nắm tay liền hướng về phía hắn mặt chào hỏi.
Không hề phòng bị, tên xăm tay lảo đảo, che lại cái mũi ngã ngồi ở trên mặt đất. Màu máu đỏ tươi từ kẽ ngón tay chảy ra, hắn rủa thầm một tiếng, hùng hùng hổ hổ mà rời đi: "Mé nó, gặp toàn bệnh tâm thần!"
Hắn mới vừa đi, đâu ra một tên đàn ông đeo kính ôm một em gái bước nhanh vào. Cứ bước một bước, em gái đó lại phát ra một tiếng dâm đãng: "A~ vừa đi vừa cắm như vậy, người ta chịu không nổi, sướng run người~"
Hai người thẳng đến một phòng WC, cửa vừa sập lại, bên trong liền phát ra "Bạch bạch bạch" đầy ngại ngùng.