Từ Chính cũng hoảng hồn, nhưng nhờ có chuyên môn bài bản nên anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn về phía Cận Nhát Gan, nói "Anh có biết đấy là cái gì không?"
Sắc mặt Cận Chấn Cách càng thêm bợt bạt, run rẩy gật đầu, sau đó lại lắc "Tôi không biết là gì, nhưng cứ cách mấy ngày, ở trong rừng sẽ vang lên âm thanh này." Từ Chính mới tới hôm qua nên chưa gặp phải tình trạng này, chắc đó là lý do tại sao mấy người kia không muốn đi theo họ. Ai biết trong rừng có thứ quỷ quái gì chứ?
Mặt đất vẫn rung lắc dữ dội, giống như động đất, Từ Chính cũng hơi luống cuống "Rốt cuộc là thứ quái gì thế?"
Là yêu thú
Quách Quả nhíu mày, hơn nữa vừa nghe động tĩnh này là đã biết thứ kia có cấp bậc không thấp, rất có thể là yêu thú cấp cao. Cô quay đầu nhìn hai người bên cạnh, đang định nhắc nhở bọn họ tránh ra xa một chút.
Thì đột nhiên ở phía trước mặt lại vang lên tiếng hét thảm thiết.
"Bên đó có người " Từ Chính kinh hãi, chẳng những không lùi lại mà còn vọt về phía phát ra âm thanh không cần nghĩ ngợi gì.
"Khoan đã nào " Cô căn bản không kịp ngăn cản, đối phương đã chạy vào trong rừng cây rồi.
Đệch, anh có cần làm chú cảnh sát mẫu mực thế không hả
Quách Quả không còn cách nào khác, đành phải vội vàng chạy theo, Tổng Giám đốc Cận nhìn quanh một chút, sau đó cắn răng bám sát cô.
Ba người căn bản không chạy được bao xa liền thấy trước mặt đột nhiên rộng mở, thông suốt, sương mù tan hơn phân nửa, chỉ thấy một mảng cánh rừng đổ rạp nghiêng ngả và một con quái vật siêu khổng lồ đang đứng ở đó.
"Đây... đây... đây là thứ gì thế?" Mặt Cận Nhát Gan không còn chút máu, chân lập tức mềm nhũn, trực tiếp ngồi phịch xuống đất.
Con quái vật trước mắt phải cao cỡ một tòa nhà trăm tầng, y như một quả cầu thịt màu đen, trên người còn mọc ra vô số xúc tu đang múa may càn quét bốn xung quanh, xúc tu khua tới đâu, cây cối liền đổ xuống rầm rầm.
"Bạch... tuộc..." Ngoài việc có quá nhiều xúc tu ra thì thứ này giống hệt một con bạch tuộc khổng lồ.
"Là quái vật biển Bách Túc " Quách Quả thuận miệng sửa cho đúng, quái vật biển Bách Túc là yêu thú cấp mười, tương đương với tu sĩ kỳ Hóa Thần, lúc trước, trong biển Vô Tận dưới chân Linh Tiêu Phong của các cô cũng có mấy con thế này. Thật không ngờ, trong trận pháp lại có yêu thú lợi hại như vậy, con này còn không phải loại cấp cao bình thường mà là cấp cao nhất.
Đệch mợ, tên bày trận pháp này không chỉ dở hơi mà còn con mẹ nó thần kinh rồi đi? Tại sao lại nhốt loại yêu thú như này vào trong trận pháp chứ hả?
Hơn nữa, quan trọng nhất là, không phải loại yêu thú này có thuộc tính thủy, không thể rời khỏi nước sao? Tại sao lại ở trong rừng hả? Đây đâu phải tiên pháp gì chứ
"Tiểu Quách, hai người các cô ở yên đây, đừng chạy loạn, tôi đi cứu người " Không ngờ, người đầu tiên lấy lại bình tĩnh trong ba người lại là Từ Chính, sau khi dặn dò một câu, anh ta liền xông thẳng về phía con quái vật biển Bách Túc kia.
Hai người còn chưa kịp có phản ứng thì anh ta đã xông tới phía trước con quái vật rồi, đến gần mới thấy, không ngờ bên kia có sáu, bảy người đang đứng, mặc đồ bảo hộ lao động giống nhau, trên đầu còn đội mũ cối, hẳn là đám công nhân mà Cận Nhát Gan nói.
Rõ ràng đám người này đã bị dọa ngơ ngẩn rồi, hoảng sợ nhìn quái vật trước mắt, ai nấy đều run bần bật. Cho đến khi Từ Chính quát lên một câu, mấy người đó mới nghĩ tới việc chạy trốn, ngã sấp ngã ngửa chạy ào ào về phía ngược lại.
Từ Chính lại chạy thẳng lên phía trước, định nâng một người toàn thân máu me be bét đang nằm trên đất dậy. Mà quái vật Bách Túc dường như phát hiện ra ý đồ của bọn họ, khua những cái tua dài ngoằng đánh tới.