⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh Từ " Quách Quả kinh hãi, nhưng đã không kịp nữa. Cả Từ Chính và người đang bị thương nằm trên đất kia đều bị đánh bay ra ngoài, mắt thấy sắp rơi thẳng xuống đất.
Quách Quả cắn chặt răng, không nghĩ được nhiều nữa. Cô trực tiếp gỡ bỏ phong ấn linh khí trên người mình, thân hình lóe lên, lập tức xuất hiện trên không trung, mỗi tay túm được một người, sau đó lại lắc mình quay trở lại chỗ cũ, kéo giãn ra một khoảng cách an toàn.
Lúc này, Từ Chính đã ngất rồi, cô thăm dò mạch của hai người họ, Từ Chính còn đỡ, chỉ bị yêu khí của con yêu thú kia làm cho ngất đi mà thôi, còn người kia thì đã gần như sắp đứt hơi tới nơi.
Cô vội vàng bấm quyết, tạm thời phong bế sức sống trên người đối phương, cầm máu lại.
"Cô... cô..." Cận Nhát Gan ở bên cạnh đã sợ tới ngây ngốc, nhìn cô với vẻ mặt không dám tin tưởng, vừa rồi anh ta không nhìn nhầm đấy chứ, cô ấy... lại biết bay.
Grào
Quái thú Bách Túc lại một lần nữa gầm lên giận dữ, cũng không biết trước đó đám người kia đã làm gì mà chọc giận tới nó nữa. Thấy bọn họ đã chạy trốn, nó liền xông thẳng về phía bên này.
Quách Quả thu lại pháp quyết, cũng chẳng kịp giải thích. Cô đẩy luôn người trong tay mình cho Cận Nhát Gan, dặn dò một câu, "Để ý tới bọn họ "
Cận Nhát Gan chưa kịp gật thì đã thấy đối phương bay thẳng về phía con quái vật khổng lồ kia, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, anh ta lập tức cảm giác được đối phương có sự thay đổi kinh người. Dường như có thứ gì đó ở trong cơ thể cô được phóng xuất ra ngoài, thiếu nữ vốn dĩ nhìn rất tầm thường đột nhiên lại trở nên mờ ảo, xuất trần, rõ ràng gương mặt không có gì thay đổi nhưng khí chất đã không còn như trước, trong nháy mắt như thoát ly phàm trần, khác biệt hoàn toàn với bọn họ. Lúc này, quanh thân cô ấy cũng như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng trắng nhàn nhạt.
Cận Nhát Gan quên cả sợ hãi, nhìn Quách Quả nhẹ nhàng nâng tay lên, một thanh trường kiếm trắng như tuyết xuất hiện trên tay cô, cả người như tản ra thứ gì đó sắc bén, trút ào ào về phía quái vật ở đối diện, ép đối phương phải lùi về sau mấy bước.
Trong đáy lòng anh ta không khỏi nghĩ tới một từ ngầu
⊙ ⊙
Toàn bộ hình ảnh như được gắn thêm hiệu ứng đẹp mắt, gió nhẹ thổi làm góc áo đối phương bay phất phơ, như thể ngay sau đó, cô ấy sẽ bay lên thành tiên vậy. Không... quả thực cô ấy đang bay lên rồi mà.
Chỉ một cái lắc mình, người vừa rồi còn ép cho quái vật phải lùi về sau mấy bước, giờ đã lại đứng thẳng giữa không trung. Cô đứng giữa không trung thi triển một kiếm thức căn bản không thể nhìn rõ, ngay sau đó, chỉ thấy bóng kiếm ngập trời đổ xuống, thế rào rạt như mưa rơi, trực tiếp cắt đứt trăm chân của con quái thú kia.
Tổng Giám đốc Cận Nhát Gan quên cả sợ hãi, ngơ ngác nhìn thiếu nữ hạ xuống từ giữa bầu trời bóng kiếm.
Quá... quá ngầu Quá con mẹ nó ngầu rồi
Nhưng mà Quách Quả lúc này thì lại "..."
Đau lòng phát khóc, mẹ kiếp, còn đâu linh khí mà mình lưu giữ bao lâu nay nữa chứ
Quách Quả cảm thấy tim gan tì phổi thận đều đau nhức, chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày cô phải dùng sạch linh khí như thế này, chỉ ước gì một sợi linh khí biến thành mười sợi, may ra mới đủ dùng mất.
Bởi vì, thế giới này hoàn toàn con mẹ nó không có một tia linh khí nào hết Quả thực là một nơi tuyệt linh.
Ngay từ ngày đầu tiên xuyên tới đây, cô đã phát hiện ra vấn đề này. Lúc trước cô còn tưởng vì ở thành phố, cư dân đông đúc nên linh khí mới bị loãng quá mức khiến mình không cảm nhận được gì. Thế nên, một thời gian sau đó, cô tranh thủ lúc đi tìm việc, không ngừng thay đổi địa điểm để thử dẫn khí nhập thể.
⬅ Trước Tiếp ➡