Hôm Nay Có Nhớ Em
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

“Buổi chiều cậu ta đã đến xóm nghèo, không khí ở đó có thể ảnh hưởng đến thân thể cậu ta. Để có thể sinh hạ một đứa con gái khỏe mạnh, ta không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
“Nhưng mà…” Mạnh Nhiên cảm thấy không thể tưởng tượng nổi “Con mới 18 tuổi ”
Khi cô có được toàn bộ ký ức của Mạnh tiểu thư, vẫn luôn cảm thấy nghi hoặc ở chỗ này.
Mạnh phu nhân là người mời người thụ tinh cho con gái. Tuy rằng ở xã hội thượng lưu phần lớn là dùng loại thủ đoạn này để có một đứa bé, nhưng Mạnh tiểu thư năm nay mới 18 tuổi. Dù là quá khứ hay hiện tại, có con ở tuổi này đều là quá sớm.
“Rất tốt.” Mạnh phu nhân nhàn nhạt nói “Tranh luận, cấm túc thêm một tuần.”
“Mẹ ”
Mạnh Nhiên nói không ra lời, nhìn Tần Sơ hôn mê bất tỉnh nằm trên mặt đất.
Lúc bọn họ gặp lại, đã là hoàng hôn.
Nơi cấm túc là phòng ngủ của Mạnh tiểu thư, nữ quản gia khóa cửa chặt vô cùng. Mạnh Nhiên thử vỗ vỗ cửa, sau khi phát hiện ngoài cửa không có tí tiếng động nào, cô suy sụp ngồi bệt xuống sàn.
Giấc mộng này quá kỳ lạ… Các cảm giác đều rất rõ ràng, cho dù là đau đớn của cô, hay đau đớn của người khác.
Cô đã từng mơ rất nhiều giấc mơ hỗn loạn khủng bố như bị đuổi giết hay rơi xuống từ trên cao. Nhưng chưa có giấc mơ nào phát triển logic như thế này, lại còn tổn thương người khác.
Lúc ấy cô không nên để Tần Sơ ra ngoài…
Ý thức được chỗ này, Mạnh Nhiên phát hiện, hình như cô không thể muốn gì làm nấy trong giấc mơ này. Trừ phi cô có thể giống như mấy người phụ nữ còn lại trong phòng lúc nãy, làm như không nghe thấy tiếng rên thảm thiết của Tần Sơ.
Ngẩn người một lúc, cô chậm rãi đứng dậy. Đúng lúc này, cửa mở.
Mấy cô hầu gái kéo Tần Sơ, ném anh xuống đất như ném bao tải.
“Tiểu thư.” Thần sắc của quản gia vẫn cung kính như cũ “Phu nhân bảo, trong lúc cấm túc thì vẫn phải bảo đảm mỗi ngày quan hệ ít nhất 3 lần. Để trứng thụ tinh mau chóng thành hình, bác sĩ Hách sẽ đến kiểm tra cho Tần tiên sinh, bảo đảm rằng cậu ta thực hiện hiệp ước.”
Cô gật gật đầu ý bảo đám hầu gái lui ra ngoài rồi đóng cửa phòng.
Trong nháy mắt, Mạnh Nhiên phẫn nộ đến mức chỉ muốn lật bàn, nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn. Nổi giận cũng vô ích, nổi giận cũng vô ích… Xoay mấy vòng tại chỗ, ánh mắt của cô dừng trên người thanh niên.
Anh nằm sấp trên thảm dưới sàn, vẫn không nhúc nhích. Không phải chứ… Cô lại gần, nhẹ nhàng chọc chọc vào mặt Tần Sơ.
Làn mi cong dài khẽ run, mí mắt vẫn khép kín như cũ. Thiếu nữ thêm vài phần lực, lại chọc chọc.
Cuối cùng, anh không tình nguyện mà mở mắt.
“Ặc… Anh không sao chứ?”
Tần Sơ không trả lời, cố sức khởi động nửa người trên. Anh chen qua Mạnh Nhiên, uể oải dựa vào một cái bàn.
“Tôi không cố ý.” Mạnh Nhiên cố lựa lời nói “Tôi không biết…”
Cô không biết Mạnh phu nhân sẽ phạt anh nặng như thế.
Đối phương không phản ứng. Tuy rằng Mạnh Nhiên còn muốn nói gì đó, nhưng cũng chỉ có thể ngậm miệng. Giấc mơ này thật là phiền quá đi mất, nếu có thể tỉnh lại sớm một chút thì tốt.
Đáng tiếc, đến khi cô ngủ gật, vẫn phát hiện mình đang ở trên cái ghế sofa huy hoàng tráng lệ kia.
Đám hầu gái đến đưa bữa tối. Tuy rằng cô bị cấm túc nhưng bữa tối vẫn phong phú như cũ. Mạnh Nhiên ngồi trên ghế, chờ đám hầu gái trải khăn ăn cho cô. Liếc mắt nhìn Tần Sơ, cô thấy trên bàn của anh chỉ có hai chai đựng đầy chất lỏng trong suốt.
“Cái đấy là gì thế?” Thiếu nữ nhíu mày.


⬅ Trước Tiếp ➡