Hôm Nay Có Nhớ Em
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

Cô không trông cậy vào câu trả lời của Tần Sơ, chỉ hỏi một câu theo bản năng. Không ngờ anh lại dừng một chút, tháo cái nắp của bình pha lê ra “Dịch dinh dưỡng.”
“Dùng để thúc đẩy sự hoạt động của tinh tr ng.”
“Ặc…” Mạnh Nhiên chợt cảm thấy vô vị, dùng dĩa chọc chọc miếng bò bít tết. Cô vốn muốn hỏi Tần Sơ có muốn lại ăn không, nhưng nhớ đến một màn lúc nãy, chỉ có thể nuốt lại lời nói vào trong họng.
Điên cuồng ngược thân anh chàng họ Chu…
〜 〜 〜 〜 〜 〜
Trừ lần đó ra, giữa bọn họ không có cuộc đối thoại thứ hai.
Dù là Mạnh Nhiên hay Mạnh tiểu thư, đều không thân với cái anh chàng đảm nhận việc thụ tinh này.
Loại tình huống này thật ra khá hiếm có. Tuy rằng giữa cố chủ và người thụ tinh chỉ là quan hệ thuê mướn, nhưng dù sao cũng phải làm một số chuyện thân mật, nên phần lớn cố chủ sẽ liên lạc, xây dựng chút tình cảm với người thụ tinh trước khi chính thức bắt đầụ
Thụ tinh, nói cách khác là phụ nữ ở xã hội thượng lưu tìm cho mình một bạn giường tạm thời. Ngoại trừ cống hiến t nh trùng, còn phải… bán đứng thân thể.
Cho nên Tần Sơ không cho Mạnh Nhiên sắc mặt tốt là quá bình thường. Tuy rằng Mạnh Nhiên cảm thấy mình rất vô tội, nhưng cô cũng không vui khi phải ngủ cùng một người đàn ông chả thân thiết gì, cho dù là đang nằm mơ.
Tiếc thay, đây là mệnh lệnh của Mạnh phu nhân. Xem tình thế bây giờ, không ai có thể cãi lời.
Mạnh Nhiên không hiểu vì sao Mạnh phu nhân phải làm con gái sinh cho mình một đứa cháu gái bằng bất cứ giá nào. Lúc trước cô còn định nói bóng nói gió một chút, nhưng sau khi bị nhốt trong phòng ngủ thì chỉ có thể vứt cái suy nghĩ này đi.
Trời đã hoàn toàn tối đen. Thấy kim đồng hồ trên tường lại dịch thêm nửa vòng, Mạnh Nhiên khẽ ho, đánh vỡ sự an tĩnh trong phòng.
“Hẳn là anh đã nghe được lời nói lúc nãy của dì Tưởng nhỉ?” Sợ Tần Sơ không hiểu, cô lại chêm thêm một câu “Cái mà ‘mỗi ngày phải ít nhất ba lần làm… ‘ ấy.”
Ngày hôm nay có quá nhiều chuyện phát sinh. Cô nhớ lúc mở mắt ra ở thế giới trong mơ là buổi sáng, Tần Sơ bắn trên người cô… Cho nên, lúc đó tính là một lần.
“Chúng ta còn hai lần nữa.” Mạnh Nhiên nghĩ nghĩ “Bác sĩ kiểm tra cho anh thế nào?”
Tần Sơ ngồi trong góc phòng. Thật lâu sau, Mạnh Nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh “Một ít dụng cụ để phán đoán tôi có từng bắn t nh hay không.”
“Cho nên, chỉ cần anh bắn ra là được?”
Thiếu nữ lập tức phấn chấn. Thế thì quá đơn giản Dù sao trong phòng cũng chỉ có hai người bọn họ, ai biết bọn họ có làm thật hay không?
“Tần Sơ, tôi biết anh không thích… ừm… làm chuyện kia với tôi.”
Mạnh Nhiên đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt anh “Nhưng mà anh cũng phải biết, nếu chúng ta cãi lời mẹ, không kể đến tôi, thì anh sẽ có kết cục thế nào.”
Cô thấy Tần Sơ nâng mi mắt, nhìn cô một cách lạnh nhạt. Mạnh Nhiên hơi chột dạ, nhưng cô cố giữ vững sự trấn định
“Anh phải bắn ra, hai lần, ngay bây giờ.”
Đồng tử của thanh niên chợt co rụt lại. Anh mím chặt môi, cằm căng chặt như nham thạch.
“Không.” Anh lạnh lùng nói.
“Cuối cùng anh có chịu hiểu không đây?” Mạnh Nhiên hơi mất kiên nhẫn “Tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi, chẳng lẽ anh còn muốn nếm thử sự thống khổ lúc trước lần nữa?”
Anh im lặng, quay mặt sang một bên.
Thiếu nữ bực bội đi hai vòng “Không được, thời gian của chúng ta không nhiều lắm, anh phải nhanh lên.”
Anh vẫn không nói lời nào.


⬅ Trước Tiếp ➡