Chương 14
Cho đến khi Mạnh Nhiên không nhịn được mà tiến lên muốn sờ đai lưng của anh, trên vành tai anh chợt hiện ra một lớp hồng nhạt. Anh cắn răng, cố nhịn sự tức giận “Cô muốn làm gì? ”
“Đương nhiên là giúp anh nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ ”
“Vậy cô vẫn muốn nhìn tôi như vậy? Nhìn tôi vuốt ve bản thân, rồi lại làm trò bắn t nh trước mặt cô? ”
Mạnh Nhiên lập tức cứng đờ. Cô xấu hổ nhếch miệng, cười cười “À… tôi quên.”
Dừng một chút, cô quay người.
Một lát sau, từng tiếng lạch cạch nhẹ vang lên phía saụ Âm thầm thở hắt ra, trên mặt thiếu nữ vẫn còn hơi nóng. Bảo sao lúc nãy anh ta chết sống không chịu cởi quần… Anh ta sẽ không cho rằng cô là một đứa biến thái thích nhìn đàn ông tự an ủi chứ?
Nghĩ đến đây, trong đầu cô bỗng hơi ngo ngoe rục rịch. Đúng là cô… rất muốn xem.
Đương nhiên, cô cũng không phải là thiếu nữ hoa si gì đó. Chỉ là… nghĩ đến khuôn mặt giống nhau như đúc của Tần Sơ và Chu Tử Tiện, Mạnh Nhiên vô cùng muốn nhìn trạng thái quẫn bách chật vật của anh một chút. Vì hoàn thành nhiệm vụ mà cần phải tự an ủi… Ôi chao, quá hiếm có, quá kiƈh thích
Từ trước đến nay Mạnh Nhiên vẫn luôn là một người hành động rất nhanh. Cô tỉnh bơ đi lên hai bước, ngồi xuống ghế sofa.
Qua góc độ này, cô có thể nhìn trộm Tần Sơ. Cô click mở máy truyền tin trên bàn trà, vờ như đang lướt net, nhưng thật ra đang nhìn trộm góc phòng.
Tần Sơ không chú ý đến tầm mắt của cô. Anh ngắc ngứ cởi quần, dừng một chút, rồi móc “cái kia” ra.
Tuy rằng bọn họ đã từng phát sinh quan hệ, nhưng Mạnh Nhiên vẫn phải âm thầm hít một hơi khí lạnh.
Cái kia… Sao có thể lớn như vậy?
Nó nằm trong đôi tay xinh đẹp của người đàn ông, lúc này vẫn đang mềm nhũn. Tần Sơ dùng ngón tay sờ sờ đỉnh chóp, lại vuốt ve thân gậy. Sau đó, nó nhanh chóng cương cứng bằng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy.
Mạnh Nhiên chợt nhớ lại, trước khi bắt đầu thụ tinh, nữ quản gia có đưa cho Mạnh tiểu thư xem một cái bảng thống kê.
Trên bảng thống kê, điểm tổng kết của Tần Sơ là điểm tối cao. Trong đó, tướng mạo, dáng người, IQ đều là A. Riêng năng lực “ấy”, là A+.
Bảng thống kê kia… chính xác thật.
Côn th t sưng to không có tí che chắn nào, thoải mái triển lãm sự mạnh mẽ của mình. Nó có một cái quy đ u to xác, màu sắc còn tối hơn bất kỳ chỗ nào khác, trông càng dữ tợn hơn.
Bên dưới quy đ u là thân gậy màu đỏ tím. Vì đang ở trạng thái hưng phấn, nó thô to đến mức một bàn tay cũng cầm không vừa.
Ở phần đuôi là hai quả trứng d i nặng trĩu, ẩn ở chỗ lông c trên bụng người đàn ông. Tay Tần Sơ vuốt từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên, khi lướt qua t nh hoàn còn vươn ngón tay ra xoa xoa.
Sắc mặt của anh đã không còn tái nhợt như hồi chiều, thậm chí bây giờ còn hơi hồng hồng.
Không biết có phải ảo giác hay không, Mạnh Nhiên cảm thấy nhiệt độ trong phòng tăng cao. Cô nhìn Tần Sơ, trên trán của anh chảy ra vài giọt mồ hôi, hơi thở cũng không tránh được mà thô nặng hơn.
Đầu óc cô không nhịn được mà nghĩ đến một màn buổi sáng. Dáng người của Tần Sơ rất tốt, khi anh di chuyển trên người cô, từng giọt mồ hôi chảy xuống theo làn da rắn chắc. Có một ít chảy vào rừng rậm giữa háng anh, còn một ít đọng lại trên tiểu huyệt mềm mại của thiếu nữ.
Cả người chợt run lên, Mạnh Nhiên nhanh chóng dời ánh mắt. Bỗng nhiên, giọng nói hơi khàn của Tần Sơ vang lên
“Cô có thể không nhìn không?”
“…” Mạnh Nhiên chột dạ đến mức suýt sặc nước miếng.