Chương 16
Thiên Trường Khanh nhún vai, nụ cười của hắn quả thật luôn phảng phất một chút phong vị mà côn đồ mới có, tiến lại ngồi vắt chân trên ghế sofa.
"Chủ tịch triệu hồi tôi gấp tới đây, không biết có gì căn dặn?"
Vừa nói vừa trực tiếp đem đồ ở trong hộp trước mặt xem qua, ánh mắt Thiên Trường Khanh mới đầu là kinh ngạc tột độ, sau đó trở nên phức tạp, cuối cùng chỉ còn ý cười nhàn nhạt.
"Xem ra tôi là chuẩn bị được ban phước lành bằng một núi công việc ngập đầụ"
Tần Ngạo không đáp lời, y lặng lẽ cong khóe môi, con người này luôn biết đùa cợt như vậy, nhưng cũng quá nhạy bén. Trên đời chẳng mấy người có thể được Tần Ngạo tin tưởng, và không phải ngẫu nhiên mà Thiên Trường Khanh lại đứng đầu trong cái danh sách "mấy" ít ỏi kia.
"Lần này đi mấy tháng."
Thiên Trường Khanh nói lần này, tức đây đã không phải lần đầu tiên. Có trời mới biết, hắn còn chẳng nhớ nổi đây là lần bao nhiêu Tần Ngạo nhận được hộp bưu phẩm như thế này, những bức ảnh và cả tấm thiệp với dòng chữ đẹp đẽ uốn lượn như đường cong của một quý cô hoàn hảo kia.
"Hai tháng."
"Được, hai tháng sau không về cẩn thận tôi mang Hoàng Thế đi bán."
Thiên Trường Khanh xoa xoa cằm nhẩm tính, trong đầu hẳn đã hiện lên đầy đủ một vài thuyết âm mưụ Tần Ngạo liếc mắt khinh thường hắn, Hoàng Thế là tập đoàn nằm trong top 10 tập đoàn đứng đầu Châu Á, hắn tưởng biệt thự nhà hắn sao. Nhưng vì sớm quen thuộc với thái độ cợt nhả cùng với mớ suy nghĩ không ra gì của tên tiểu tử này, y càng không muốn nhiều lời.
La Thư Anh ở trong bếp cùng mấy cô gái chuẩn bị bữa trưa, may mắn vì Tần Ngạo từ lúc trở về vẫn chưa để ý đến sự có mặt của cô. Tất nhiên, chắc chắn y đã biết hôm nay cô trở về biệt thự.
"Tần phu nhân, thiếu gia muốn cô mang bữa trưa lên thư phòng cho ngài ấy."
Thiển Mãn bất đắc dĩ nói với cô, thái độ của ông thể hiện sự lo lắng, Thi Nhi kéo tay La Thư Anh, nói nhỏ vào tai cô.
"Hay là để tôi mang giúp cô, Tiểu Anh. Nếu lại bị Tần thiếu gia đánh đập nữa, e là..."
La Thư Anh lắc đầu, tỏ ý không sao. Cô lặng lẽ sắp xếp đồ ăn vào khay, lúc cô từ chối đi theo La Cao Dự cũng chính là lúc cô không còn đường nào trốn chạy nữa.
Khay đồ ăn được đặt lên bàn, hơi nóng từ thức ăn bốc lên tạo thành một làn khói mờ mờ. Ở góc có kèm một tờ giấy nhỏ Tần thiếu gia, em mang đồ ăn cho ngài
Tần Ngạo liếc qua, không nói với cô thêm điều gì, y yên lặng dùng bữa, còn La Thư Anh yên lặng đứng ở góc phòng. Thư phòng không lớn lắm, đồ đạc cũng không quá bắt mắt xa xỉ, trái lại nội thất được bố cục tiện lợi gọn gàng, hai gam màu trắng xám tạo nên sự lạnh lẽo uy hiếp. Hai người bọn họ một ngồi, một đứng, hơi thở không hòa nhịp. La Thư Anh thấy lòng mình dâng trào sự chua chát khó thành lời, y cách cô một khoảng, ngay cả lúc ăn cơm cũng tập trung như thế, lưng thẳng, đầu hơi cúi thấp, chậm chạp mà bình ổn.
Tần Ngạo hai chữ này giống như một giấc mộng xa xỉ, theo cô từ năm 8 tuổi cho đến năm 18 tuổi, rồi lại giày vò cô đến hiện tại 21 tuổi. Mười ba năm rồi, y liệu có biết không? Cô đã yêu y lâu, yêu y nhiều, và sâu đậm như thế, y có hiểu không? Không, y không hiểụ