⬅ Trước Tiếp ➡

La Thư Anh liếc mắt thấy một chiếc va li đặt cạnh giường, hình như Tần Ngạo chuẩn bị đi đâu đó. Y dùng bữa xong, lấy khăn lau miệng được chuẩn bị bên cạnh, xong đó đứng dậy xách chiếc va li lên, hai bước lớn đã có thể đến sát chỗ cô. La Thư Anh cúi gằm mặt, hai tay dấu phía sau lưng, nếu hiện tại y muốn tát cô một cái, thì cô cũng không còn đường né tránh. Nhưng Tần Ngạo không làm gì cả, chỉ riêng ánh mắt sắc bén của y quét lên người La Thư Anh cũng khiến cô không rét mà run.
"Ngoan ngoãn chờ tôi về, đừng nghĩ bỏ trốn, đừng làm trò ngu xuẩn. Cô không thoát được đâụ"
============================================================
"Bà xã, em không thương anh à?"
"Bà xã, bà xã, nếu hôm nay em không xuống gặp anh. Anh sẽ..."
Sẽ cái gì đó tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng Thiên Trường Khanh liên tục gào lên như muốn cả dãy phố đều có thể nghe thấy giọng hắn. Sau đó, thấy bên trên không có hồi âm, hắn lấy điện thoại bấm số gọi.
"Da mặt của anh cũng thật dày. Còn không mau về."
"Bà xã, nói cho em biết. Anh thấy trời gió lớn, hình như sắp mưa to. Em không định nhẫn tâm để anh đứng đây dầm mưa chứ."
"Tổng giám đốc Thiên, xin lỗi để anh thất vọng. Nhưng tôi thực sự là nhẫn tâm như vậy đấy."
Vũ Lam Ân hờ hững đáp, hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra nụ cười miệt thị của cô khi nói câu ấy. Một tiếng sấm kéo dài chen ngang khoảng lặng của cuộc điện thoại, Thiên Trường Khanh thở dài.
"Bà xã, nếu em không xuống gặp anh. Anh nhất định sẽ không quay về. Còn nữa, từ ngày mai anh thật bận muốn chết, không thể tối nào cũng chạy xe qua 2 thành phố để đến gặp em được."
Giọng Thiên Trường Khanh nghe vô cùng đáng thương, vậy mà người phía bên kia không có vẻ gì là mềm lòng, hừ giọng nghiêm khắc "Ai là bà xã của anh. Vô lại"
Nói xong câu đó, cô dứt khoát tắt điện thoại, gió lùa một trận qua cửa sổ, quả thật trời sắp đổ mưa. Thiên Trường Khanh ngẩn ngơ nhìn màn hình điện thoại tối đen, đi sang bên trái, rồi đi qua bên phải, lại quay về bên trái. Căn phòng ở lầu 3 không còn sáng đèn, Vũ Lam Ân thật sự không muốn ra ngoài này gặp hắn.
Thiên Trường Khanh ngẩng mặt đau khổ than trời, một giọt nước lạnh ngắt rơi xuống mặt hắn, rồi hai giọt, ba giọt, lớn như hạt đậu, vỡ trên mặt có chút đau rát.
Vũ Lam Ân nghe tiếng mưa tạt vào cửa sổ lộp bộp, lá xào xạc trong từng trận gió lớn hỗn loạn, tiếng sấm rền vang như một con thú hung hãn gầm gừ đe dọa kẻ thù.
"Bà xã, nếu em không xuống gặp anh. Anh nhất định không quay về."
Lời nói của Thiên Trường Khanh ban nãy như còn vang lên khiến cô không thể yên tâm chìm vào giấc ngủ. Người đàn ông này tuy bản tính thích trêu hoa ghẹo bướm, hay buông lời đùa cợt, mặt dày vô lại nhưng tâm địa không xấu, đặc biệt hắn không bao giờ phản bội lại lời nói của mình. Không phải sẽ đứng dầm mưa đợi cô thật chứ? Không. Không. Vũ Lam Ân lắc đầu liên tục, muốn xua tan hình ảnh Thiên Trường Khanh. Năm phút, mười phút, mười lăm phút...rốt cuộc không nhịn nổi, Vũ Lam Ân ai oán bật dậy, mặc áo khoác ngoài, đem ô đi xuống dưới tầng.
Vũ Lam Ân cảm nhận không sai, Thiên Trường Khanh đúng là thuộc kiểu người không bao giờ phản bội lại lời nói của chính mình, nói được thì làm được, trời mưa lớn nhưng hắn không hề rời đi, đứng bất động một chỗ.


⬅ Trước Tiếp ➡