Chương 19
Ba năm kể từ vụ tai nạn năm ấy, sự thật chẳng có ai biết ngoài cô. Cũng chẳng ai tin cô ngoài bản thân cô. Cơ thể La Thư Anh nóng bừng, cô cảm nhận thân nhiệt đang tăng lên đột ngột của mình, có lẽ cô đang sốt cao lắm, nếu bây giờ cô ngủ, chỉ sợ sẽ không bao giờ có thể tỉnh lại nữa.
La Thư Anh nắm chặt tay, dùng móng tay đâm vào lòng bàn tay để tạo cảm giác đau đớn, nhưng thần trí cô càng ngày càng mơ hồ dần đi, trước mắt là một khoảng mờ mịt, thứ ánh sáng phát ra từ bóng đèn duy nhất trong phòng nhập nhòe, cuối cùng cô thả lỏng cái siết tay ấy.
Cũng tốt, nếu có thể chết đi bây giờ thì cũng tốt.
============================================================
"Em vẽ bông hoa thanh xuân trên giấy, để những cánh hoa chứa hồi ức của chúng ta vĩnh viễn không úa tàn.
Em vẽ hình bóng chàng trai trên giấy, đời này kiếp này chỉ lặng lẽ yêu anh"
Bé gái có thân hình mảnh dẻ, mặc một chiếc váy xanh lam với họa tiết hoa cúc họa mi trông rất dịu dàng, hai bím tóc đung đưa qua lại theo bước chân nhảy nhót vui vẻ của cô. Đây chính là La Thư Anh năm 8 tuổi.
Trước tiệm bánh ngọt bên kia đường có một chú chó trắng rất lớn, bộ lông óng mượt khiến người ta không kìm được muốn sờ vào. Cô bé nuốt nước bọt, lơ đãng nhìn ngắm phía xa, vừa muốn chạy đến sờ một cái lại vừa bị hình dáng to lớn kia dọa cho e dè. Một hồi phân vân, cuối cùng lá gan vẫn bé hơn ham muốn, La Thư Anh vừa bước chậm chạp trên đường, vừa cúi gằm mặt đếm những bước chân của mình.
Bụp
Sau một tiếng va chạm là tiếng kêu đau của cô bé, xoa xoa cái mông tê tái vừa chạm đất của mình, trước mắt cô xuất hiện một đôi giày thể thao sạch sẽ, nhưng dây buộc có chút cẩu thả lộn xộn.
"Mày mù à?"
Chàng thanh niên bị đụng trúng quả nhiên rất hung dữ, lúc này La Thư Anh mới hoảng hốt ngước mắt nhìn lên, không biết cô làm thế nào mà phân tâm đến nỗi đi lạc vào con ngõ này. Không lẽ cô đi sang tận thành phố khác luôn rồi? Nghĩ đến đây, thần trí non nớt của cô bé rối loạn cực độ, nhưng đôi mắt màu xanh lục vẫn ánh lên sự vô tội thành thật
"Anh ơi cho em hỏi đây là thành phố nào rồi?"
Đối phương bị câu hỏi này làm cho bất động giây lát, gã xoa xoa trán vô cùng bất đắc dĩ, nghĩ bụng còn bé thế này mà đã bị bệnh thần kinh rồi à? "Anh ơi, thành phố nào vậy?"
La Thư Anh bây giờ đã đứng trước mặt gã, cô chỉ cao đến hông người thiếu niên này. Dưới con mắt chằm chằm dò xét của người trước mặt, cô bé chớp chớp đôi mắt trong suốt. Trán cô bị búng một cái đau điếng.
"Mày giả ngốc. Hay bị bệnh thần kinh thật đấy?"
"Ồn ào cái gì, còn chưa đi mua thuốc?"
Phía sau có người đi lại, giọng nói của người này vô cùng lạnh nhạt, nghe không ra một tia cảm xúc. La Thư Anh ngờ vực, nghiêng đầu muốn biết chủ nhân của giọng nói, không như dự đoán của cô bé, người này cũng chỉ là một cậu thiếu niên, có lẽ trạc tầm tuổi với người đang hung dữ trước mặt cô.
"Đại ca, con bé này..."
Nói đến nửa câu, nhận được cái nhìn không hài lòng của chàng trai kia, gã quẳng cho La Thư Anh một cái lườm đầy sự đe dọa, rồi đi về phía hiệu thuốc bên kia đường. La Thư Anh bất động nhìn cậu, cậu cũng bất động nhìn cô bé.