Chương 20
"Anh ơi, có phải em lạc đường sang thành phố khác rồi không?"
Nhà cô chỉ cách quán kem một đoạn đường không lớn, hôm nay chơi oẳn tù tì thua với chị gái, đến lượt cô chạy đi mua kem về. Quán kem chỉ cách quán bánh ngọt có chú chó to lớn vừa nãy 5 cửa hàng, cô đi thế nào mà lạc đến đây rồi. Người kia im lặng không trả lời, La Thư Anh càng nghĩ càng sợ hãi
"Liệụ..liệu có phải em đi lạc sang quốc gia khác rồi không?"
Con bé này....khiến cậu lạnh lùng không nổi. Mang vẻ mặt không biết nên giận hay nên cười, chàng thiếu niên nói với La Thư Anh.
"Đây vẫn là thành phố S. Đi ngược lại hướng đi lúc nãy của em là được. Về nhà đi."
Đi ngược lại hướng đi lúc nãy? Cô bé vốn dĩ chẳng nhớ nổi mình đã đi đến đây từ hướng nào.
"Đại ca, thuốc của anh."
La Thư Anh chăm chú nhìn vào bao thuốc lá trên tay chàng thiếu niên, bước chân vẫn không hề nhúc nhích. Hai người kia lại dường như quên mất sự tồn tại của cô bé.
"Đại ca, bọn nó đã đợi sẵn ở điểm cũ, có thể bắt đầu ngay bây giờ."
Chàng trai kia kẹp một điếu thuốc trên tay, cậu "thiếu niên hung dữ" vừa châm lửa vừa nói những điều mà La Thư Anh không thể hiểu nổi.
"Rời sang ngày mai, hôm nay tao phải về đi tiệc với ông bà già."
"Vâng."
Sau đó, mỗi người một hướng khác nhau xoay lưng bỏ đi. La Thư Anh nhìn theo bước chân người kia, sau đó lại chủ động đi theo cậụ Qua một con phố, qua hai con phố, cậu đột ngột dừng chân, xoay người lại, La Thư Anh bị bắt gặp hoảng hốt không biết làm thế nào, vội dùng hai tay che mặt, như thể điều đó thực sự có thể làm cô bé tàng hình lập tức.
"Che cái gì. Cũng không phải là đang đóng phim ninia. Em muốn gì?"
Cô muốn được đưa về nhà, cô không biết đường về nhà. Rõ ràng nghĩ như vậy, nhưng không biết thế nào khi nói ra lại thành muốn được ăn kem.
"Tại sao anh phải mua kem cho em?"
"Tại...tại..."
La Thư Anh cắn môi, cái tay bé xíu trắng nõn của cô đưa lên nghịch ngợm bím tóc một cách bối rối, sau đó hai mắt cô bé đột ngột sáng bừng.
"Người vừa rồi gọi anh là đại ca?"
"Phải."
"Người đó rất hung dữ, còn búng trán em. Khiến em bị động não, nhất thời quên mất đường về nhà. Thế nên nếu anh là đại ca của anh ấy, anh phải chịu trách nhiệm với những hậu quả mà anh ấy gây ra. Anh phải mua kem cho em để em tĩnh dưỡng tinh thần, sau đó nếu em vẫn không nhớ đường về nhà, anh phải đưa em về."
La Thư Anh không biết lấy lá gan ở đâu, cũng không biết lấy chất xám ở đâu, nói liền một mạch. Cô bé hài lòng, nghĩ rằng bản thân sao lại có thể thông minh như vậy, lập luận rõ ràng, lý lẽ đầy đủ, đối phương nhất định không thể chối cãi.
Đây là kiểu logic gì? Cậu thiếu niên im lặng nhìn cô nhóc vừa gầy vừa ốm, lùn tịt nhưng lại trắng nõn trước mặt, đột nhiên muốn cười một trận.
Trong cửa hàng McDonald, La Thư Anh vui vẻ ăn một lúc hết hai ly kem dâu lớn, cô bé xoa cái bụng tròn tròn bé xíu của mình, cười với người đối diện.
"Cảm ơn anh. Có thể gọi một ly mang về không."
"Ăn chưa no?"
Cậu thiếu niên híp mắt nhìn La Thư Anh, nhìn tay cô đang tự xoa bụng, tưởng tượng trong đó không biết có thể chứa những thứ gì.
"No rồi. Em mang về cho chị. Anh có chị không?"