Chương 6
"Năm nào đến ngày giỗ của La Thư Nhu là Tần thiếu gia cũng sẽ nổi cơn cuồng nộ như vậy, hành hạ Tiểu Anh thừa sống thiếu chết. Nhưng thế này, có phải quá độc ác rồi không? Dù sao Tiểu Anh cũng là người được gả vào Tần gia đường đường chính chính, tại sao lại đối xử với cô ấy như vậy chứ? Tại sao vậy?"
Thi Nhĩ mặt đầy lệ nhìn người vừa mới bước vào trong phòng, quản gia nhìn hai cô gái trẻ ôm nhau trên đất, lặng lẽ thở dài.
"La tiểu thư, ba năm rồi, cô vì sao cố chấp như vậy. Chi bằng, bỏ trốn đi."
Ông thực sự không chịu nổi nữa, không chịu nổi ngày ngày chứng kiến một cô gái trẻ làm việc quần quật, rồi bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Ông tự hỏi rốt cuộc là vì cái gì.
La Thư Anh đôi mắt vô hồn, toàn thân như kết băng, cô cúi đầu thì thầm vào tai Thi Nhĩ điều gì đó, rồi mệt mỏi nhắm mắt lịm đi.
"Tiểu Anh...Tiểu Anh...."
Khi Tần Ngạo trở về nhà, căn phòng đã sạch sẽ không còn dấu vết, đồ đạc cũng đều được thay mới.
Y nới lỏng cà vạt, tháo cúc áo sơ mi, đồng thời trầm giọng lên tiếng
"Nói đi, cô ta trốn đi đâu rồi?"
"Thiếu gia, xin thứ tội. Tôi không biết."
Ánh mắt sắc bén kia phóng đến một luồng, khóe môi y cong lên vô cùng quỷ dị.
"Giúp người là tốt. Nhưng quản gia Thiển này, ông thực sự muốn dùng mạng đổi mạng?"
Thiển Mãn quỳ vội trên đất, cúi lạy người đàn ông đang không ngừng tỏa ra sát khí
"Tần thiếu gia, xin tha tội. Nhưng lão già này thực sự không biết Thi Nhĩ đã đưa La phu nhân đi đâu rồi."
Chiếc cà vạt bị y ném lên ghế, Tần Ngạo ngồi vắt chéo chân, hơi híp đôi mắt hoa đào.
"Được rồi, ông ra ngoài đi. Tôi không muốn truy cứu ông đến cùng. Chuyện này, tôi là có hứng thú tự mình xem thử."
"Vâng."
Còn lại một mình Tần Ngạo trong phòng, điện thoại đổ lên hồi chuông vừa kịp lúc.
"Đại ca, con bé thực sự ngon nghẻ quá. Còn là gái trinh. Anh em muốn gửi lời cảm ơn đại ca, tuần sau có hàng mới dâng cho anh."
"Gái trinh?"
"Vâng. Đại ca không biết sao?"
"Nói rõ lần nữa."
Giọng Tần Ngạo vô cùng băng lãng, người bên kia đã hơi dè dặt.
"Bọn em thấy máụ..nhiều máu trên ga giường."
"Ngu xuẩn."
Chiếc điện thoại văng ra xa, vỡ làm mấy mảnh. La Thư Anh không thể là gái trinh được, vậy điều gì? Động tác quá mạnh?
Đôi lông mày đen rậm hơi xô lại nhau, y có chút trầm tư nhìn lên chiếc giường đã được thay ga trắng tinh.
Điều gì? Vì sao y muốn nghĩ đến? Và vì sao trong chốc lát lại không thể nghĩ ra?
============================================================
La Thư Anh mở đôi mắt mệt mỏi, toàn thân đau nhức không còn sức lực, màu nâu của trần nhà bằng gỗ ở trên đỉnh đầu hắt vào tầm nhìn có chút ấm áp động lòng. Cô chống tay muốn ngồi dậy, cánh tay đang được truyền dịch hơi tê đi.
"Em tỉnh rồi."
Người đàn ông vừa mới bước vào có gương mặt tuấn tú, ngũ quan cân đối, giọng nói trầm ổn dễ chịụ La Thư Anh theo phản xạ nhìn ra phía lối ra vào
"Dự, bạn em.."
"Thi Nhĩ đúng chứ? Cô ấy vừa mới trở về rồi."
"Tại sao anh để cô ấy về?"
Giọng cô trong phút chốc trở nên khẩn trương, lần này cô bỏ trốn, Thi Nhĩ cũng không tránh khỏi liên quan. Trở về Tần gia chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Em phải đi ngay thôi"
La Thư Anh lật mền muốn rời khỏi giường thì bị La Cao Dự giữ lại.