Chương 7
"Nếu em đi, không chỉ không cứu được Thi Nhĩ, bản thân em cũng không thể cứụ Em muốn như vậy sao?"
"Em..."
"Em có muốn như vậy không?"
Cô có muốn vậy không? La Thư Anh bất lực khép mắt, giọt lệ lăn dọc xuống cổ. Là cô đã hại Thi Nhĩ rồi, là cô đã hại cô gái ấy.
"Đừng khóc, đây là con đường mà em đã chọn."
"Phải, là em đã chọn."
"Đau cũng phải chịụ"
"Phải, đau tự chịụ"
Quyết đoán, thẳng thắn, lãnh đạm, đây mới là La Cao Dự, khác hẳn với ngoại hình ôn nhu bên ngoài của anh. La Thư Anh không dưới chục lần tự hỏi, người anh trai này thực sự không có một chút nào thương yêu cô hay sao? "Dự, anh cũng hận em đúng không? Em đã hại chết chị mà, ai cũng đều hận em. Chính tay em đã hại chết chị, để cướp người đàn ông của chị ấy. Chính em..."
La Cao Dự đặt tay lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ.
"Vẫn còn hơi sốt, em nghỉ ngơi đi."
La Cao Dự đã rời đi từ rất lâu, La Thư Anh vẫn không kìm được những giọt nước mắt lăn dài. Cô không thể về lại La gia, cô sợ hãi những ánh mắt sắc bén như dao ấy nhìn cô hận thù. Cô sợ những lời nói châm biếm nhọn hoắt xuyên vào cơ thể, như muốn cứa đứt từng mạch máu trong người. Cô càng không thể về lại Tần gia, cô thực sự đã tin rằng đó chính là địa ngục ở trần gian này. Cô sợ hãi, cô trốn chạy. Cô tưởng La Cao Dự là người duy nhất có thể bao dung mình, anh vẫn luôn bao dung cô, từ nhỏ đến lớn đều vị tha với cô.
Nhưng cô vỡ mộng rồi, anh cũng vì cái chết của chị cô mà thay đổi. Ai cũng thay đổi, ai cũng hận thù, ai cũng oán trách, ai cũng lạnh lùng. Ai cũng muốn bức chết cô.
Cô sai?
Năm ngày sau, sức khỏe của La Thư Anh được cải thiện không ít, cô ngồi trên chiếc xích đu đặt ở khuôn viên đón ánh nắng ngày mới, trong sạch, bình yên.
"Tiểu Anh, đến lúc trở về rồi."
La Cao Dự đặt vào tay La Thư Anh một cốc cacao ấm, hơi cúi người nói với cô.
"Về La gia, hay Tần gia."
Giọng cô nhẹ bẫng, nghe không ra bất kì tia cảm xúc nào, ghé môi nhấp một ngụm cacao, có chút ngọt, có chút đắng đan xen, hương sữa thơm lừng phảng phất bốc lên.
"Em giờ là người của nơi nào, thì trở về nơi đó."
Cô nghe La Cao Dự nói xong, bật cười chua chát.
"Anh thực sự, chưa từng có chút nào thương yêu người em gái này đúng không?"
Điện thoại trong túi La Cao Dự đổ chuông.
"Tần Ngạo, cậu muốn tự mình tới đón em gái tôi hay để người anh vợ này giúp cậu đưa về."
Choang.
Chiếc điện thoại trên tay anh bị La Thư Anh giật lấy, ném mạnh ra xa. Đôi mắt cô đỏ ửng lên
"Không cần hai người trao đổi phiền phức như vậy, em không có chân sao? Chẳng phải chính anh từng nói, có chân thì tự đi. Người của nơi nào thì về nơi đó sao? Bây giờ, em nghe lời anh đây."
La Thư Anh đặt lại chiếc cốc vào tay La Cao Dự, cô xoay người, bóng lưng nhỏ bé cô độc.
"La Cao Dự, em có được quyền hận anh không?"
"Được."
"Vậy, em hận anh."
"Bảo trọng."
Vì đã xoay lưng rồi, La Thư Anh chỉ có thể nghe được âm điệu đều đều ổn định thường thấy đó mà không nhìn được đôi mắt người đàn ông trong phút chốc u tối khó lường. Cốc cacao trên tay hình như có chút bỏng rát.