⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay hắn lại siết chặt hơn một chút.
An Nhiên khinh thường hắn. Loại đàn ông con trai chỉ biết đi bắt nạt phụ nữ. Có giỏi thì đấu công bằng xem ai sợ ai. Ý mình sức lực khỏe hơn, hở chút là dùng chiêu bóp cổ. Cô khinh!
 Đám người hầu lúc này đã bị Hoàng Phương quát tháo, một nửa vội vàng chạy vào phòng Vũ Như để chực chờ mệnh lệnh, một nửa tản đi ai về việc nấy, không còn người chứng kiến, xì xào bình phẩm.
Thấy tình hình bất lợi cho An Nhiên, Ân Lãm vội lên tiếng khuyên can lần nữa:
“Anh Thành, cô ấy sắp tắc thở rồi. Anh buông ra trước, sau đó trừng phạt tiếp được không?”
An Nhiên vẫn một mực giương ánh mắt quật cường nhìn Tống Thành. Hôm nay hắn muốn bóp chết cô, cô cũng không khuất phục. Ở đây không có hồ cá sấu, cửa sổ lắp chấn song cực chắc, xem hắn lấy chỗ nào quảng cô đi.
Thái độ không chịu khuất phục của An Nhiên thành công chọc giận Tổng Thành. Hắn chưa từng bị người phụ nữ nhìn bằng ánh mắt khó chịu như vậy. Trong lòng hắn, ngọn lửa giận dữ cứ âm ỉ lan rộng ra, khiến hắn muốn dùng cách thức tàn bạo nhất để bẻ gãy ý chí cứng cỏi của CÔ.
 
 
 
Danh chính ngôn thuận
Ngay lúc đó, Nguyễn Vũ Như từ đầu xông đến, trên cẳng tay còn quấn băng trắng xóa. Cô ta nhảy vào giữa Tổng Thành và An Nhiên, lấy thân mình che chở cho em gái. Khuôn mặt đỏ bừng vì khóc quá nhiều, cánh môi hơi tái do mất máu, run rẩy cầu xin:
“Anh Thành, xin anh tha cho An Nhiên được không? Em ấy hôn mê rất lâu, không nhận ra Vũ Như nên mới hung hăng cắn. Vũ Như không trách em ấy, chỉ tự trách mình không biết chăm sóc cẩn thận”
An Nhiên khinh bỉ chửi thầm. Con mẹ nó, diễn sâu quá đấy! Để chị ta “chăm sóc cẩn thận” thì không biết giờ này cô có toàn mạng ngồi đây không. Nhất định là Hoàng Phương đã bày kế cho chị ta nhân cơ hội mà giậu đổ bìm leo, không thì đời nào lại nén đau chạy ra đây khóc lóc.
Vũ Như kêu khóc thảm thiết như thể trong nhà có người chết vậy. Vừa mới bị em gái cắn đứt một miếng thịt lại liều mình xin tha thứ cho cô ta, muốn bao nhiêu mẫu mực, bao dung liền có đủ bấy nhiêu. Phối hợp bên cạnh là Ân Lãm cũng vội lựa lời can ngăn:  “Cô ấy vừa ốm dậy, thực sự không chịu nổi đâu. Có gì từ từ nói, dù sao cô ấy cũng đâu có chạy được. Anh hà tất phải tự mình ra tay”
 Đúng là An Nhiên sắp không chịu được thật. Nhận thấy hơi thở của cô yếu dần đi, Tổng Thành mới buông tay, mặc kệ cô đổ sụp xuống.
Hắn ngồi lại xuống ghế, hai chân bắt chéo rất mực ngang tàng, trầm giọng hỏi: “Đã biết sai ở đâu chưa?”
Đáp lại hắn chỉ lại tiếng hít thở khò khè. Cổ họng An Nhiên bị tổn thương khá nặng, mỗi lần cô hít thở, luồng không khí nhẹ bẫng đi qua cũng đủ đau muốn xé họng.
“Biết” An Nhiên khó nhọc đáp, ánh mắt kiên cường nhìn thẳng vào Tống Thành. “Lẽ ra phải cắn miếng to hơn”
Nghe thế, Vũ Như đang khóc lóc liền im bặt, vô thức ôm vết thương nhích ra xa khỏi giường một chút, bộ dạng đáng thương ngoái về phía Tống Thành cầu cứu. Hắn hừ một tiếng, phụ nữ cứng đầu, đến chết miệng lưỡi vẫn gai góc! Hắn ta không tin mình không thể chỉnh chết người phụ nữ này.
“Cô An Nhiên đang ốm, nên nằm xuống nghỉ ngơi đi thôi” Ân Lãm vội vàng khuyên nhủ. Bà cô của tôi ơi, người ta nhắm đường quang mà đi, sao bà cứ thích chui vào bụi rậm như vậy? Tống tổng hiếm hoi lắm mới chịu bắc cho người khác một cái thang để xuống mà cô lại còn ngang ngược hất đổ thang đi, cô không muốn sống nữa sao?
. Mặc dù toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mệt đến rã rời nhưng An Nhiên vẫn ngồi im lìm, không có ý nhúc nhích. Ân Lãm thương cảm, giúp cô nhặt lại chăn gối rơi dưới nền nhà, xếp lại đúng vị trí. Anh còn cẩn thận rót một cốc nước ấm giúp cô làm dịu cổ họng đau rát.  Ôm cốc nước bằng hai tay, hơi ấm truyền dần vào cơ thể An Nhiên, xoa dịu cảm xúc phẫn nộ bên trong. Cô nhìn Ân Lãm đang loay hoay như gà mẹ dọn ổ cho mình, nhỏ giọng nói:
“Anh thật tốt với tôi. Cảm ơn anh” Choang!!!
Khay đồ ăn bị hất tung, cá hồi cùng trái cây trộn lẫn, lăn lóc thành một đống bầy nhầy trên sàn nhà.
Tổng Thành lạnh lùng thu tay lại thành nắm đấm, đặt trên tay vịn của ghế. Hành động bột phát vừa rồi của hắn dọa cả ba người giật mình. Vũ Như vội lùi về sau, hoang mang không biết sắp tới hắn có phát tiết cơn điên lên người mình không. Sau hai lần gặp gần nhất, sự ngưỡng mộ của Vũ Như dành cho Tổng Thành đang chuyển dần thành khiếp sợ. Dù hắn có đẹp như một vị thần đi chăng nữa thì vị thần đó cũng đủ sức đấm vỡ mũi cá sấu, một cơn giận của hắn có thể bẻ gãy cổ người khác. Đứng trước một vị Chiến thần hung tàn như thế, Vũ Như cảm thấy sinh mạng của mình rất mong manh.
“Chướng mắt!” Hắn trả lương thư kí cao ngất ngưởng để cậu ta tới đây dọn ổ cho người khác sao? “Cút về đi.”  Ân Lãm biết ý, vâng vâng dạ dạ rồi lui ra. Tổng tổng có phải muốn tự mình xếp chăn gối cho vợ không? Nếu
muốn thì cung kính mời ngài làm, không cần hất đổ khay thức ăn của nhà người ta như vậy đâu.
Quả nhiên, Ân Lãm vừa lui đi thì Tống Thành đã tiến đến. Hắn đứng trên cao nhìn xuống khuôn mặt tái xanh của An Nhiên, thản nhiên nhếch khóe môi:
“Tôi nói cô được ngủ ở đây sao?”
An Nhiên không thèm nhìn hắn. Lại sắp lên cơn điên cái gì? Chơi từ nãy tới giờ chưa chán sao?
Thấy cô không nhìn mình, Tống Thành ngang ngược nắm lấy cằm cô, kéo lại gần. Hắn nhìn một lượt nhưng không tìm thấy bất cứ tia sợ hãi nào trong mắt cô, trong lòng lại ê ẩm, khó chịu.
 
 
 
 
 
“Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu” Hắn cười, đầu ngón tay nham nhám khẽ miết lên xương hàm thanh mảnh, cảm nhận da thịt mềm mại đang run rẩy bên dưới. “Nhà tôi ở đâu, cô phải ở đó”.
“Anh..", An Nhiên đỏ bừng mặt, vừa giận vừa ngượng, hất mặt về phía Vũ Như đang đứng thu lu một góc ôm vết thương. “Chẳng phải kia mới là vợ anh sao?”
 Tống Thành lại cười tươi hơn, nụ cười báo trước một hành động không lấy gì làm tốt đẹp. Hơi thở ám muội của hắn ghé sát vào mặt cô, gợi lên cảm giác gần gũi đầy nguy hiểm: “Vợ tôi chính là người đã kết hôn với tôi”
“Bằng chứng đầu?”, An Nhiên chua ngoa đốp lại, “Hôn nhân này có ai công nhận?”
Cô lại quay ngoắt sang Vũ Như đang đứng như người thừa: “Chị có công nhận không?”.
Dĩ nhiên là không rồi! Vũ Như thiếu điều muốn gào vào bản mặt của kẻ nào vừa thốt ra câu hỏi ngu si như vậy. Nhưng Tống Thành đang ở đây, hắn lại còn nhìn chằm chằm như thực sự chờ đợi câu trả lời, Vũ Như không tài nào lắc đầu cho nổi. Cuối cùng, cô ta đành ấp úng: “Tống tổng muốn sao thì chính là như vậy.”
 Tống Thành nhướn mày nhìn An Nhiên đầy ngạo mạn. Muốn bỏ phiếu trưng cầu dân ý à? Ba phiếu thuận chắc chắn ăn đứt một phiếu chống của cô rồi. Dù có gọi thêm mẹ cô đến đây, cô con gái nào gả đi cũng như nhau, bà ta sẽ chỉ thêm một phiếu trắng mà thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡