⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng An Nhiên cũng không phải cục bột nếp để mặc cho hắn nhào nặn. Cô dứt khoát tung chiêu cuối:
 “Quan hệ hôn nhân hợp pháp thì phải được Nhà nước chứng nhận và bảo hộ”
 Giấy kết hôn tôi cũng chưa kí, xem anh đào đầu ra bằng chứng từ chính quyền nào!
Quả nhiên, Tống Thành im lặng. Đây là lần đầu cô giành được phần thắng khi đấu với hắn, thật vui sướng biết bao, không nén nổi một nụ cười phấn khởi, lộ cả đối lúm đồng tiền duyên dáng khiến Tổng Thành đột nhiên thất thần.
Click! Click! Click!
Cả hai ngỡ ngàng quay ra, thấy Ân Lãm đã cầm điện thoại giơ lên, mồm miệng nhanh nhảu hướng dẫn: “Hai người quay lại đây, cứ cười như vừa nãy nhé”
 Click! Click! Anh ta lại xoành xoạch bấm máy, không quên xuýt xoa: “Vết máu trên mặt anh Thành tuy hơi kì nhưng cũng coi như kỉ niệm vụ ẩu đả thịt rơi máu chảy hôm nay đi.”
Tống Thành đen mặt, rống to: “Còn chưa cút???”
“Dạ, dạ... Tôi cút đây” Ân Lãm cẩn thận nhét điện thoại vào cặp tài liệu, co chân chạy một mạch. Anh phải xuống dặn tài xế khởi động xe thật nhanh, Tổng tổng sắp cần đến rồi.
Quả nhiên, máy xe vừa nổ giòn giã, tiếng tru tréo của An Nhiên đã vang vọng cầu thang. Nếu không phải vì cổ họng bị tổn thương thì cô còn hét to nữa. Tống Thành mặc kệ tiếng hét chói tại của cô, hắn điềm nhiên ôm cô lên, đi một mạch xuống sảnh lớn.
 Vừa hay Hoàng Phương đứng dưới chân cầu thang, thấy vậy liền lên tiếng can ngăn.
“Con gái hư hỏng, tôi là mẹ phải có trách nhiệm dạy dỗ nó. Vị trí con dâu nhà họ Tổng vốn là của Vũ Như thì nên trả về cho con bé”
 Tống Thành lắc đầu: “Con hư tại mẹ. Nguyễn An Nhiên dám liều mạng giả mạo cô dâu không phải là có sự tiếp tay của bà sao?”
Hoàng Phương hơi chột dạ, không phải là Tổng Thành nắm được thông tin gì đấy chứ? Bà vội vàng kéo tay Vũ Như lúc này vừa chạy xuống, khuyên nhủ:
“Sự việc lần này là sơ suất của gia đình tôi. Chúng tôi rất lấy làm xấu hổ với cậu. Dù sao ai cũng biết người kết hôn với cậu là Vũ Như, nếu bây giờ đổi lại là đứa em gái này thì sao tránh khỏi thiên hạ đàm tiếu”
Bước chân Tống Thành không vì những lời đó mà ngừng lại. Hắn đi một mạch ra ngoài, nơi Ân Lãm đã đứng mở cửa xe chờ sẵn. Vẫn ôm An Nhiên trong tay, hắn cười nhạt, quăng lại một câu:
“Tống Thành tôi kết hôn với ai chắc chắn là danh chính ngôn thuận, kẻ nào dám nhiều lời?”
Nói rồi, hắn lên xe, ngạo nghễ rời khỏi nhà Nguyễn Chính Quốc, bỏ lại hai mẹ con Hoàng Phương tức giận phía sau.
Tống Thành vốn là kiểu đàn ông nói được làm được. Hắn đã bảo hôn nhân của hắn là danh chính ngôn thuận thì đương nhiên sẽ làm cho tên của Nguyễn An Nhiên danh chính ngôn thuận xuất hiện trên hộ khẩu nhà hắn. Không biết hắn dùng mưu ma chước quỷ nào, chỉ sau ba ngày, tờ giấy chứng nhận kết hôn hồng tươi đã nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của tổng giám đốc.
Nhìn dòng chữ Tổng Thành ở bên trái tờ giấy, đối diện với tên Nguyễn An Nhiên ở bên phải, hắn bỗng thấy lạ kì. Hai con người xa lạ bây giờ lại được pháp luật buộc chung một chỗ, có trách nhiệm với nhau, cùng nhau xây dựng một tổ ấm.
Khoan! Tổ ấm cái gì! Tống Thành tự cười nhạo chính mình. Ba ngày vừa qua ở nhà hắn, Nguyễn An Nhiên náo loạn mất hai ngày rưỡi. Nếu không phải vì kiệt sức mà ngất thì nửa ngày còn lại hắn cũng không được bình yên.
 Sao trên đời lại có thứ phụ nữ phiền phức như vậy? Hắn nghĩ mãi cũng không hiểu. Chị gái cô ta sống chết đòi làm vợ hắn mà ngay cả thịt trên người cũng không tiếc. Mấy người phụ nữ hắn quen trước kia cũng ngày đêm tham vọng chui vào nhà họ Tống làm phu nhân của tổng giám đốc NC. Vậy mà Nguyễn An Nhiên này lại ghét bỏ việc kết hôn với kẻ vừa đẹp trai vừa giàu có lại bản lĩnh đầy mình như hắn. Chẳng lẽ trong mắt cô ta, hắn không có giá trị bằng gã Hoàng Kiên cứng nhắc của Tổng cục chống buôn lậu sao? Mỗi lần thấy sự căm ghét và khinh bỉ trào ra trong mắt cô, hắn lại tức giận không thể tả được.
“Đúng là ngớ ngẩn!”, không biết là hắn đang mắng Nguyễn An Nhiên hay tự mắng chính mình nữa.
Nếu cô ta không chịu thừa nhận hắn thì cứ để cô ta ở đó. Hắn không tin trên đời này lại có người phụ nữ chiến thắng được sức hút của mình. Dù hắn chẳng yêu thương gì cô ta, nhưng để dạy cho cô ta một bài học về sự khuất phục cũng đáng lắm!
Tống Thành tự nhủ như thế trong lúc cân nhắc xem nên làm gì với tờ giấy chứng nhận kết hôn này: Ném vào xó tủ hay đóng khung treo lên để chọc tức cô ta?
 
 
 
 
Ngày đầu tiên
Buổi tối, Tống Thành tan làm về nhà rất đúng giờ. Từ ngày Nguyễn An Nhiên bước chân vào biệt thự của hắn. làm náo loạn, hắn đã nhanh chóng luyện thành thói quen về nhà đúng giờ. Lúc thì để xem cô lén lút vứt bùn đất xuống hồ cá sấu của hắn. Lúc lại kiểm kê có bao nhiêu gốc cây hoa trong vườn bị cô vặt trụi. Cũng có ngày thì hắn về để ngắm quản gia Hà Văn Nhĩ nhà mình hò hét đám người làm thay hết chăn ga gối nệm của tất cả các phòng bị cô đổ nước lên. Nếu xét tình thế tay không chiến đầu mà làm ra đám lộn xộn suốt mấy ngày không ngừng như vậy cũng có thể tính là sức phá hoại cao độ rồi. Cũng may hắn luôn cảnh giác khóa cửa thư phòng còn nhà bếp thì được bà Hai già canh phòng cẩn mật, không thì cô cũng không ngại mà đốt sạch giấy tờ cùng toàn bộ chỗ sách quý hắn tích lũy cả đời, hoặc làm nhà hắn nổ tung bằng cách cho rò rỉ bếp ga.
Quả thực, Nguyễn An Nhiên sắp phát điên rồi. Cô bị bắt ở đây mấy ngày cũng là ngần ấy ngày lo lắng cho Cá Chép. Không biết ở nhà thằng bé ăn uống, sinh hoạt thế nào. Mẹ mất tích, chắc chắn thằng bé sẽ khóc hết nước mắt. Mà để nó khóc ròng rã mấy ngày đêm như thế, cô vừa xót con lại vừa thương cả hàng xóm nữa. Minh Châu là Minh Châu, mình vô cùng cảm tạ cậu đã chiếu cố con trai mình! Nếu không có bạn tốt cưu mang, phải đi thuê nhà ở ngoài, thì giờ này Cá Chép có khi đã chết đói mất thôi.
Xe của Tổng Thành về đến nhà đúng lúc An Nhiên đang ngồi trên cây ổi trong vườn, hậm hực vặt trụi tất cả những quả ổi non đang run rẩy dưới hoàng hôn. Còn chưa đến giờ cá sấu ăn, cô vặt được quả nào liền chọi xuống hồ quả ấy, làm cho mặt nước trong xanh nổi lập lờ vô số quả xanh cùng lá rụng, bẩn thỉu đến ngứa mắt.
 Nhìn đám người làm phân công nhau đi dọn hồ với hứng ổi non An Nhiên ném tới, Tống Thành không khỏi được mở mang tầm mắt.
Bên dưới gốc cây, tiếng quản gia già nua vang lên khẩn khoản:
“Xin cô đừng ném nữa. Cây ổi này cậu Thành rất thích, năm nào cũng cho người hái mang đi tặng người nhà. Cô vặt trụi hết quả non thì mùa ổi năm nay lấy gì mà hái nữa”
An Nhiên bật cười: “Tổng Thành nhà chú giàu như thế mà tiếc một cây ổi sao? Hóa ra hắn lại keo kiệt”
Chủ Nhĩ lau mồ hôi: “Cậu Thành rất hào phóng. Cô không hiểu cậu ấy rồi”
Một tiếng cười giòn tan đáp lại: “Đúng, tôi chẳng hiểu nổi hắn. Muốn lấy vợ thì đã có Nguyễn Vũ Như rồi, vì sao cứ khăng khăng nhất tôi ở đây. Mà tôi còn chẳng phải là vợ hắn”
Hà Văn Nhĩ chưa biết đáp lại thế nào, ông cũng không biết vì sao cậu chủ nhà mình lại rước về một cô gái đã lừa gạt mình, lại còn để mặc cô ta chạy lung tung phá phách khắp nơi, không thèm lên tiếng. Nhưng chính Ân Lãm cũng đã xác nhận với ông rằng Nguyễn An Nhiên là cô chủ mới, là đương kim phu nhân. Nên cô muốn làm gì căn nhà thì làm, ông và đám người giúp việc không thể ngăn cản, chỉ còn cách ra sức phối hợp dọn dẹp tàn cuộc.
“Ai nói cô không phải vợ tôi?” Không rõ Tổng Thành đến dưới gốc cây từ lúc nào. Hắn đứng ngước nhìn lên,  tầm mắt vừa vặn bên dưới hai bàn chân lấm lem của An Nhiên một chút.
Cô nhìn thấy hắn, thái độ lập tức tràn ngập ghét bỏ. Chứng cứ đâu? Xác nhận đầu? Ai chứng nhận? Ai bảo hộ? Cô đã hét câu này vào mặt hắn không biết bao nhiêu lần, lần nào hắn cũng im lặng. Rõ ràng là không thể đáp trả  vấn đề này.
Thế mà lần này, hắn lại chủ động gây chiến. Thấy cô  lơ mình, Tống Thành liền âm thầm rút ra một tờ giấy, huơ
huơ: “Muốn tự đọc hay tôi đọc giúp?” An Nhiên vẫn không thèm nhìn lại. Hắn liền hắng giọng một tiếng, trịnh trọng nâng tờ giấy, cất tiếng dõng dạc giống như người ta truyền chiếu chỉ của nhà vua:
⬅ Trước Tiếp ➡