Cô mở bừng mắt, thấy bao trùm quanh thân mình là màu đen kịt. Đen và lạnh. Như trận mưa đêm cách đây bốn năm.
Cảm giác ghê tởm khi bị lột trần và xé rách ập tới, làm mạch máu khắp người cô chảy rần rật. Kí ức đáng sợ đó lại quay về, nhấn chìm cô trong tủi nhục và đau đớn.
“KHÔNG!!!”
An Nhiên chồm lên, cố vùng vẫy để thoát khỏi kìm kẹp nhưng Tổng Thành mạnh hơn, hắn lại tiếp tục đè cô xuống, bàn tay to lớn xé toạc quần áo cô. Môi hắn rơi trên bầu ngực tròn trịa, tham lam mút lấy.
Không muốn! Đau quá! Hai mắt An Nhiên vẫn nhìn trừng trừng mái đầu đang vùi trên ngực mình. Cô dùng chân đá nhưng không được, tay đấm cũng không xong, cứ thể khóc vì bất lực.
Ngay khi Tống Thành vừa nghe thấy tiếng thút thít, ngẩng lên định đưa hai tay lau nước mắt cho cô thì An Nhiên đột ngột xông tới. Hai tay vừa được tự do của cô quấn chặt cổ hắn, vít xuống. Một phát cắn cực mạnh giáng xuống. Tay người cô cũng đã cắn đứt thịt một lần, giờ cắn cổ người nữa cũng không thành vấn đề.
Tổng Thành bị một phen ngạc nhiên. Hắn còn tưởng An Nhiên muốn chơi kích thích một chút nên để yên cho cô cắn. Đến khi cơn đau vượt quá mức bình thường, hắn mới nhận ra suy nghĩ đó thật ngu ngốc. Cô vợ danh chính ngôn thuận của hắn không phải tuổi Chó nhưng lại rất thích cắn người.
Vết cắn tươm máu rất nhanh. Dù sao da Tổng Thành cũng dày, cơ bắp rắn chắc, An Nhiên cắn một cái đã thấy ê ẩm. Cô vô thức đưa lưỡi liếm qua vết máu, cảm nhận mùi vị tanh tao xộc lên mũi.
Tống Thành rùng mình một cái, vội đưa tay bóp chặt quai hàm An Nhiên. Dù hắn thích cách cô vừa liếm vết thương trên cổ mình, nhưng nếu không dạy dỗ cô cẩn thận, động mạch cổ của hắn sẽ biến thành vòi sen tăng áp ngay tắp lự.
An Nhiên bị bóp hàm thì đau đớn không tả nổi, cô dùng cả tay và chân khua loạn xạ, văng trúng nơi nóng hổi đang giương cao của Tổng Thành. Hắn hít một ngụm khí lạnh, điên tiết vùng lên, lấy chăn quấn chặt người cô lại.
“Cút đi!”, cô gào lên, “Đừng chạm vào tôi!” Sau đó lại tiếp tục giằng co, biến chiếc giường lớn thành một đống lộn xộn.
Giữa lúc náo loạn, Hà Văn Nhĩ vội vàng gõ cửa: “Cậu chủ, cậu chủ. Có chuyện gấp”
Tổng Thành tức giận quát ầm lên: “Cút!”
Vị quản gia già vẫn kiên nhẫn: “Thực sự có chuyện gấp. Xin cậu ra ngoài một chút thôi” Ai cũng đều biết rõ sự cẩn trọng của Hà Văn Nhĩ, khi ông ta nói có việc gấp thì đó quả thực là chuyện không thể dùng được. Tổng Thành tức giận đứng dậy, chỉnh lại áo rồi bỏ ra ngoài. Hắn cau mày nhìn Nguyễn Vũ Như đứng sau lưng vị quản gia:
“Đây là việc gấp của ông?”
Vũ Như gật đầu, vội vã nói: “Có một thứ anh nhất định phải xem”
Cả hai liền đi xuống phòng khách. Hà Văn Nhĩ đứng bên ngoài cửa phòng ngủ, nghe tiếng khóc của An Nhiên truyền ra, cảm thấy rất thương xót. Ông nhỏ giọng: “Chịu khó ngoan ngoãn một chút thì bớt khổ"
An Nhiên vùi mặt xuống gối, khóc nấc lên: “Đi đi” Hà Văn Nhĩ thở dài, cẩn thận khép chặt cánh cửa gỗ.
Tìm Hoàng Kiên
Sau đêm đó, Tổng Thành không quay lại. Hắn như thể bốc hơi khỏi biệt thự, sáng hắn rời nhà trước khi An Nhiên thức dậy, tôi vẫn không thấy về. Thành ra, cô luẩn quẩn ra ra vào vào khu nhà rộng lớn như một chiếc bóng. Từ khi đó, An Nhiên bỗng dưng trở nên yên tĩnh hắn, không chạy khắp nơi làm ầm ĩ nữa, ngược lại, cô co cụm lại trong phòng nhiều hơn. Tổng Thành không xuất hiện, cô nháo cũng không để cho ai xem.
Hà Văn Nhĩ vẫn đều đặn mỗi ngày chuẩn bị cơm cho An Nhiên, nhìn cô ngày một héo hon, trong lòng không nén được thương xót. Tuổi của cô còn nhỏ hơn tuổi con gái ông, ngay cả con trai cũng đã có, cũng không tình nguyện mà bị ép buộc ở lại đây. Từ hôm ầmĩ đó, ông cũng nhìn rõ được sự bài xích cô dành cho cậu chủ nhà mình, chuyện này không tốt chút nào. Vì một tương lai ấm êm của gia đình này, ông phải tranh thủ làm công tác tuyên truyền cho cô một chút, đem cậu chủ nhà này tẩy cho thật trång.
“Cô An Nhiên dạo này tinh thần sa sút là do nhớ con lắm phải không?”.
An Nhiên gật gật đầu. Cô làm như lơ đãng nói: “Không những nhớ mà con rất lo lắng cho nó”
Hà Văn Nhĩ gợi ý: “Cô thử nói với cậu chủ xem sao, để cậu ấy cho cô liên lạc với con một chút.”
Nghe thế, cô cười nhạt: “Hắn ta cố chấp, ích kỉ như vậy, tôi nói thế nào? Hơn nữa cũng đang bận rộn với Nguyễn Vũ Như rồi, còn cho phép tôi tới làm phiền à?”
Tới đây, Hà Văn Nhĩ lập tức nhận ra vấn đề. Ông phải nói rõ ràng kéo phu nhân nhà mình hiểu lầm mất:
“Hôm đó Nguyễn Vũ Như tới là để đưa cho cậu chủ giấy xét nghiệm máu. Tuy nồng độ không lớn nhưng quả thực chứng minh được bản thân đã bị hạ độc. Cậu chủ đã nhanh chóng đưa cô ta tới viện làm lại một loạt xét nghiệm để biết rõ đó là loại độc gì”.
Nguyễn Vũ Như tha không hạ độc người khác thì thôi, lại có chuyện cô ta bị người ta hạ độc sao? Một ý nghĩ trong đầu An Nhiên vừa chuyển. Nói không chừng, cảm giác mơ hồ chòng chành trong ngày cưới của cô cũng là do bị người ta nhúng tay.
Cô vội đem suy nghĩ đó nói cho vị quản gia già. Ông kinh ngạc một hồi, không nghĩ tới vị phu nhân to gan nhà mình lại là nạn nhân của ai đó ngoài cậu chủ. Cuối cùng, An Nhiên xin ông giúp đỡ, cô cũng muốn làm xét nghiệm máu. Nếu tra ra được trong người mình có độc, cô không những có thể minh oan cho bản thân mà còn kiện ngược lại được Tổng Thành. Vị quản gia già nua không tỏ tường ý định của cô, chỉ nghĩ rằng cô muốn chứng minh bản thân trong sạch, không phải cố ý giả mạo người khác, ông bèn đồng ý giúp đỡ.
Còn về phần giúp An Nhiên liên lạc với con, ông không dám tùy tiện qua mặt cậu chủ.
Cô cũng biết rõ cái khó của Hà Văn Nhĩ, không nài nỉ làm khó ông. Trong lòng xót con mà không biết làm sao.
Đúng là Cá Chép xa mẹ liền quấy khóc kinh khủng. Trong đầu nó như chứa nguyên một cái đồng hồ hẹn giờ cao cấp, mẹ hứa giờ nào về thì nó sẽ ngoan ngoãn chờ đến đúng giờ đó, quá giờ là nó sẽ náo loạn.
Sau mấy ngày lăn lộn làm bảo mẫu, Minh Châu cũng mệt hết chịu nổi. Cô thậm chí đã tìm tới cảnh sát trình báo mất tích rồi mà vẫn không thấy tăm hơi gì. Minh Châu hoàn toàn không ngờ được rằng, ngay khi đơn trình báo của cô vừa được tiếp nhận, đã có người xử lý âm thầm xử lí rồi.
Bây giờ cô chỉ còn trông cậy vào Hoàng Kiên mà anh vẫn không xuất hiện. Cô cũng không biết bất cứ thông tin gì về Hoàng Kiên ngoài việc anh là ân nhân đã giúp đỡ mẹ con An Nhiên suốt bốn năm qua.
“Bực thật đấy!” Minh Châu bất lực đứng ngoài ban công gào ầm lên. Bạn thân thì mất tích, bạn thân của bạn thân cũng không thấy bóng dáng đầu. Công việc đề ngập đầu, hạn nộp bản thảo đuổi sát đít rồi mà cô vẫn phải đánh vật với một đứa trẻ ba tuổi đang khóc mếu đòi mẹ. Sức chịu đựng của cô sắp đến giới hạn rồi!
Cá Chép ngồi xụ mặt trên ghế ở phòng khách, đang cầm điều khiển ti vi nghịch chơi. Cái trò tắt bật màn hình có thể tạm thời hấp dẫn nó một lúc, làm nó quên đi nỗi nhớ mẹ. Minh Châu mặc kệ cho thằng bé bấm loạn xạ kênh nọ kênh kia, câu giờ được phút yên ổn, cô mừng phút đó.
Cá Chép là đứa thông minh, tự chơi một hồi liền học được cách chuyển kênh. Nó lần lượt bấm từng kênh một kênh nào cũng dừng lại nghe ngóng một chút rồi lại chuyển. Nhìn thằng bé chăm chú khám phá các kênh truyền hình, Minh Châu thở phào, thật may vì cô chưa quyết định bản ti vi. Tranh thủ lúc Cá Chép ngoan ngoãn ngồi một góc Minh Châu liền đi nấu cơm. Cô thuận miệng hỏi: “Cá Chép, con có biết bác Hoàng Kiên làm ở đâu không?”
Thằng bé nghe hỏi đến thì quay ra, nghĩ một chút rồi lắc lắc đầu. Nó sao mà biết được chỗ người lớn làm việc cơ chứ, Minh Châu tự cười sự ngớ ngẩn của mình.
Cá Chép thấy Minh Châu nhắc đến tên người quen thì cứ nhớ mãi. Vừa chuyến kênh vừa nhớ, đột nhiên, nó reo to: “A, bác Hoàng Kiên!”