Thằng bé chỉ tay lên màn hình, cười vang. Minh Châu vội chạy ra ngó, người trên màn hình không phải Hoàng Kiên. Truyền hình đang chiếu phóng sự về hành trình truy bắt một đường dây buôn lậu. Minh Châu đen cả mặt: Hoàng Kiên đẹp trai, phong độ kia không phải là tội phạm buôn lậu đấy chứ?!
Cá Chép vẫn ê a chỉ vào màn hình, cười khanh khách. Mỗi lần hình ảnh chiếu tới mấy người mặc cảnh phục, nó lại càng mở to mắt, vô cùng phấn khích.
Được rồi, cứ cho là Minh Châu cô ngớ ngẩn đi. Nhưng dù sao cô cũng chẳng nghĩ ra cách nào khá hơn cả, đành liều mạng một phen vậy.
“Cá Chép, thay quần áo đi” Minh Châu vứt cái tạp dề sang một bên, lôi thằng bé vào phòng, hai tay nhanh chóng lột sạch bộ đồ ngủ lem đầy màu vẽ.
Thằng bé nhảy cẫng lên, miệng còn sùi nước miếng, ê a hát: “Đi chơi... đi chơi.” Đồng thời, tay chân rất phối hợp ngoan ngoãn mặc lên bộ quần áo màu nâu vàng, bên ngoài khoác thêm cái áo choàng không tay kẻ ca rô cùng màu. Minh Châu lục được một chiếc mũ đồng bộ, đội lên cho thằng nhỏ, trong lòng thầm nghĩ, nếu có thêm cái tẩu thì cô đã thành công trong việc cosplay thằng bé thành phiên bản hoàn chỉnh của Sherlock Holmes.
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, cô liền ôm Cá Chép ra khỏi nhà, đi theo bản đồ trên điện thoại.
Trụ sở làm việc của Tổng cục chống buôn lậu không ở quá xa, ngồi xe bus độ nửa tiếng là tới rồi.
Dĩ nhiên nhân viên bảo vệ không cho cô vào. Minh Châu không ngại, liền tung chiêu:
“Chú ơi, chú gọi giúp cháu Hoàng Kiên với ạ. Cháu có việc quan trọng lắm” Nói tới đây liền lấy khăn tay và chấm nước mắt. “Mẹ con chúng cháu lặn lội từ quê lên đây, tìm mãi mới được anh ấy”
Chủ bảo vệ chất phác liền mủi lòng, hỏi han: “Thế cô cần gặp cậu ấy có việc gì?”
Hừm, vậy là cô tới đúng chỗ rồi. Còn tưởng phải mất công dò hỏi, không ngờ người ta lại biết tên tuổi Hoàng Kiên. Cô lại diễn sâu thêm chút nữa, ôm lấy Cá Chép kêu ầm lên: “Con ơi, tìm được bố rồi” làm chú bảo vệ suýt thì ngã ngửa. Sếp Kiên... đã có vợ con rồi sao? Vậy mà cậu ta lúc nào cũng nói mình còn độc thân, làm cho bao nhiêu người nhăm nhe đòi mai mối.
Nhưng mà mấy hôm nay Hoàng Kiên không tới cơ quan, ông có muốn tìm giúp hai mẹ con cũng không được. Vừa đúng lúc có người đi từ trong sân ra, người bảo vệ vội lên tiếng: “Này Lâm Tuyên, lại đây tí”
Lâm Tuyên te tởn chạy lại, cười hì hì: “Lại có món gì hả bố? May quá, con đang đói bụng đây”.
Chú bảo vệ vội kéo hắn ra một góc, thì thào: “Cái thằng này... Lúc nào cũng ăn. Nhìn kia kìa” Lâm Tuyên nhìn theo cái liếc mắt của người bảo vệ, thấy Minh Châu vẫn ôm Cá Chép đứng nép bên cổng liền tò mò: “Ai đấy bố? Ôm con đến ăn vạ bổ à?”
Nhân viên bảo vệ liền đem sự tình nói ra, dọa Lâm Tuyên toát mồ hôi hột.
“Bây nào, bậy nào” Hắn xua tay rối rít. “Anh Kiên còn độc thân. Độc toàn thân. Còn zin. Trai tân. Con chắc chắn một trăm phần trăm”
Gì chứ trợ lí đã lên tiếng đảm bảo cho sự trong trắng của sếp, còn lời nói nào có trọng lượng hơn. Người bảo vệ định quay lại đuổi hai mẹ con kẻ đặt điều kia đi thì Lâm Tuyên đã ngăn lại: “Bố cứ để con”.
Hắn cũng tò mò vì sao cô em xinh đẹp này lại dám đến tận đây ăn vạ. Không lẽ sếp nhà hắn đã bị tơ hồng quản thân?
Minh Châu thấy Lâm Tuyên lắc lư tiến lại thì thất vọng tràn trề. Người này trùng tên sao? Lâm Tuyên mang bộ mặt bà tám ân cần thăm hỏi:
“Em gái tìm anh Kiên có việc gì? Anh có thể giúp em chuyển lời”
Minh Châu cũng không ngần ngại hỏi thăm tung tích. Lâm Tuyên lại nói:
“Anh ấy hiện giờ đi công tác, chưa biết bao giờ sẽ về. Hay là em gái để lại số điện thoại đi, khi nào sếp về anh đưa giúp”
Vậy là đi công tác chứ không phải gặp bất trắc à? Cô đành đặt Cá Chép xuống, lấy giấy bút trong túi ra ghi lại mấy con số. Lâm Tuyên bắt đầu bật chế độ khai thác thông tin:
“Thằng cụ này xinh quá. Con trai em à?”
“Không”. Ồ, xem ra không phải tiết mục nhà gái ôm con đến bắt đền nhà trai. Lâm Tuyên nghịch nghịch chóp mũ của thằng nhỏ, trêu nó: “Cháu tên là gì? Cháu mấy tuổi?”
Cá Chép được một người mặc cảnh phục bế lên hỏi hạn thì sướng tít mắt, thành khẩn khai báo. Lâm Tuyên nghe đến tên Cá Chép thì hơi giật mình, liền quay sang hỏi Minh Châu: “Thì ra em là An Nhiên à?”
Đến đồng nghiệp của Hoàng Kiên cũng biết An Nhiên và Cá Chép sao? Minh Châu liền đem lí do mình tới đây nói thẳng ra, hi vọng tìm kiếm được sự giúp đỡ.
Lâm Tuyên nghe xong câu chuyện, trong đầu nhẩm tính ngày tháng. Hóa ra tối hôm đó sếp Kiên gọi điện cho thằng em trai lười biếng của mình nhờ tìm người lại chính là tìm An Nhiên. Mất tích mấy ngày liền mà công an chưa có manh mối thì cũng hơi lạ. Biết rõ sếp mình để ý tới nhân vật này như thế nào, Lâm Tuyên liền sốt sắng:
“Để anh hỏi giúp cho, sẽ sớm biết thôi.”
Điện thoại nhanh chóng được kết nối. Lâm Tuyên từ chỗ em trai lấy được địa chỉ của Tống Thành cho Minh Châu.
“Giúp em được đến đây thôi. Bạn em làm sao lại liên quan đến ông chủ tập đoàn lớn như vậy?”
Thấy Minh Châu không hiểu gì, Lâm Tuyên liền mở điện thoại, tìm kiếm tên Tống Thành. Mấy bài báo hiện lên trang đầu toàn là đưa tin đám cưới xa hoa của hắn. Minh Chậu há hốc miệng nhìn tấm ảnh long lanh kia, cô dâu kia chẳng phải là bạn cô, mẹ của Cá Chép, tức Nguyễn An Nhiên, hay sao???
Bài báo không hề tiết lộ tên cô dâu, nhưng ảnh chụp lại rất rõ, Minh Châu tuyệt đối không thể nhầm được.
Mất tích rồi lại kết hôn là thế nào? Nguyễn An Nhiên không đời nào lại bỏ rơi con trai để chạy theo một gã đàn ông được. Nhất định trong chuyện này có sự khuất tất!
Ngô Minh Châu vội cám ơn Lâm Tuyên rồi ôm lấy Cá Chép rời đi. Cô nghiến răng chịu đau ví, gọi một chiếc taxi đến thắng địa chỉ Lâm Tuyên vừa đưa cho.
“Ngoan nào Cá Chép” Cô dỗ dành thằng bé. “Chúng ta đi đón mẹ con”