⬅ Trước Tiếp ➡
Quả thực Phương Mạn Lệ sắp bị con gái mình làm cho tức chết “Đường Thành thì sao, Hàn Cảnh Du dù không tốt cũng là quân nhân của tổ quốc, hiện tại cậu ta cũng đã làm lính những mười năm, dựa theo số năm phục dịch của chiến sĩ hẳn là lương lên tới 44 đồng một tháng, mỗi năm tới tết đều có thể được chia cho không ít thứ tốt, con xem mẹ cậu ta mặc quần áo sợi tổng hợp, kia đều là phiếu vải của Hàn Cảnh Du được phát trong bộ đội đi đổi, mẹ nghe nói trong quân doanh còn có nhà ăn, nếu đi tùy quân sẽ ăn cơm trong nhà ăn, thức ăn ngon hơn nhiều so với nhà dân bình thường như chúng ta, một tháng kiểu gì cũng sẽ được ăn hai bữa thịt.”
“Mẹ nghe con nói này, con nghe người ta bảo rằng tham gia quân ngũ sớm hay muộn gì cũng sẽ xuất ngũ, người giống Hàn Cảnh Du vì sao lại không xuất ngũ, đó là vì anh ta sẽ ở thảo nguyên chăn cừu cả đời hoặc là làm ruộng cả đời, trên sa mạc chẳng có chút nước nôi nào, những chiến sĩ đó khai hoang trồng trọt trên sa mạc, trồng bắp trồng bông, nếu đi tùy quân sẽ phải gánh nước cho chiến sĩ, nơi đó tới chỗ râm mát cũng không có, con sẽ không gả tới đó chịu khổ đâu, có phiếu vải phát cho con cũng không có mạng để mặc, hơn nữa từ Đường Thành về đây phải ngồi xe lửa cả một ngày, mẹ, con phải đi một nơi xa như vậy khả năng cả đời này sẽ không về được.” Dứt lời bắt đầu khóc òa lên, cô ta thật không muốn lấy chồng ở Đường Thành đi chăn cừu gánh nước hái bông đâu
“Binh lính chăn dê thì sao, mẹ kế thì làm sao? Không cần con phải sinh con cũng đã có ba đứa con, sao lại không tốt ”
“Ai thích gả thì gả đi, dù sao con sẽ không rời khỏi nơi này, không được thì chính mẹ gả qua đó đi.” Hôn sự là thật nhiều năm trước Tô Lão Thật cùng Hàn Thạch Đầu định ra , lúc ấy hai người đàn ông quan hệ cũng đều tốt, chỉ là chờ Tô Ái Hoa lớn một chút liền kết hôn, không nghĩ tới sau này Hàn Cảnh Du bị điều đến Đường Thành, Tô Ái Hoa hiện tại liền muốn chết muốn sống thế nào cũng phải từ hôn.
Phương Tú Lệ trầm mặc.
Xác thật lúc ban đầu làm mai nói chuyện không quá giống như vậy , vốn nói chính là Kinh Thị, liền xa bọn họ cũng có thể nhẫn nhịn, tốt xấu Kinh Thị là dưới chân thiên tử .
Nghe được hai chữ Đường Thành, lỗ tai Triệu Mạn liền dựng lên, đây chính là quê của cô Đường Thành đó, giữa thập niên 70 quan hệ của tổ quốc và Mỹ Tô còn ở thời kì giằng co, ở nhập khẩu thương phẩm giá cao, quốc gia ở xung quanh Đường Thành quy hoạch một hệ thống thành phố lớn công nghiệp hoá, nông nghiệp hóa, vòng phóng xạ, bắt đầu từ thập niên 70, Đường Thành triệu tập lượng lớn nhân tài kỹ thuật, ở thập niên 80 đã có quy mô sơ cấp, đến đầu thế kỷ 21, Đường Thành đã có thể so sánh với New York, Luân Đôn, Đông Kinh là những đô thị quốc tế hóa.
Lúc ấy Phương Mạn Lệ cũng là ghét bỏ Đường Thành không tốt, nên đã bán đi căn nhà cũ ở Đường Thành rồi dọn tới một cái thành thị khác.
Kết quả tới thế kỷ 21, cái thành thị kia phát triển xa không bằng Đường Thành, một bộ phòng ở có giá trị còn không bằng thu nhập một tháng của người Đường Thành, Phương Mạn Lệ mưu tính cả đời, cuối cùng lại thất bại bởi chính tay mình.
⬅ Trước Tiếp ➡