Thành thị này hiện tại mang tiếng xấu, nhưng là theo giai đoạn đất nước cải cách mở cửa, Đường Thành dẫn đầu phát triển lên, mà sớm nhất đương nhiên nhóm dân bản xứ Đường Thành được hưởng phúc, có chút người bởi vì tới sớm, mua được một miếng đất, sau đó liền ở Đường Thành cắm rễ, chờ đến bao nhiêu tuổi sau, giá đất tăng nhanh, một ít thổ hào không hiện sơn không lộ thủy ngang trời mà ra, cái gì ông chủ mở quán mì có được hai căn hộ, tài xế lái xe vận tải chở hàng có được tám căn nhà thường.
Lúc ấy Triệu Mạn có cảm xúc thực phức tạp đối với nhóm dân bản xứ giàu có này, nói là hâm mộ ghen tị hận cũng không quá.
Không nghĩ tới cơ hội như vậy liền đặt ở trước mặt chính mình, tóm lại nếu nói có thể chiếm hết tiên cơ, mua mấy mảnh đất ở Đường Thành, vậy về sau không phải có thể sống cuộc sống nằm thắng không cần tính toán nhiều sao?
Ở trong sách, người người đàn ông này chính là đời thứ nhất đại gia sau khi cải cách mở cửa, nhà họ Hàn bốn hổ, không chỉ có từ anh sáng tạo một cái thời đại, anh còn nhận nuôi ba đứa nhóc, cũng đều là rất có lai lịch, mà ở cái niên đại này đều không thể công bố thân phận bọn nhỏ.
Sau khi Kết thúc mười năm vận động, mấy đứa nhỏ này cũng bị gia đình của chính mình nhận trở về, đến nỗi Hàn Cảnh Du nhận nuôi bọn nhỏ, cũng trở thành đại ân nhân của những gia đình đó.
Này ở trong sách có thể nói là giả thiết bàn tay vàng, đột nhiên bị Triệu Mạn đang ngập tràn suy nghĩ phải làm dân bản xứ nghĩ tới.
Hàn Cảnh Du tuyệt đối là nam chính trong sách, là sự tồn tại như thể đại lão, không chỉ có anh là nam chính, nếu cô nuôi sống mấy vị đại lão hiện tại vẫn là trẻ con kia….
Cho nên, hiện tại đại lão đang đi chăn dê?
Mẹ
Siêu muốn vây xem đại lão chăn dê a a a
Nếu có thể chụp mấy tấm ảnh đại lão chăn dê, cất giữ tới tương lai chờ đại lão có tiếng tăm, phỏng chừng có thể bán đồng tiền lớn.
Nghĩ đến đây Triệu Mạn kích động chà xát tay nhỏ…
Ở nhà họ Hàn cách đó không xa, Vương Quế Hoa cũng vì chuyện của con mà vô cùng sầụ
Hàn Cảnh Du là con cả trong nhà, mười lăm tuổi đi tòng quân, đến bây giờ vấn đề cá nhân vẫn còn chưa giải quyết được.
Mới ban đầu mấy gia trưởng trong nhà cũng không vội, dù sao bên phía quê quán cũng đã quyết định xong việc hôn nhân, mà đứa kia nhà họ Tô cũng chưa nói không thể đi tùy quân nhưng gần đây không biết từ nơi nào có một trận gió thổi đến nói lão đại đi tới Đường Thành chăn cừu chăn dê.
Sau đó Tô Ái Hoa bắt đầu không màng chết sống, một hai nhất định phải từ mối hôn sự này.
Bà mối vừa tới uyển chuyển biểu đạt Tô Ái Hoa không có ý định đi tới Đường Thành chăn dê nên bà bắt đầu âu sầụ
Muốn nói tới nhân tài ấy mà, trong nhà có mấy đứa nhóc thì lão đại tốt nhất, mới 15 tuổi đã cao 1 mét tám mấy, dáng vẻ vô cùng đoan chính, thân hình đẹp, năm đó chiêu binh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn trúng anh, dẫn tới Kinh Thị làm lính cần vụ cho lãnh đạo.
Đáng giận nhất là nhà họ Tô, lúc ấy ngàn tốt vạn tốt lại nhìn trúng lão đại có thể tham gia quân ngũ được, còn có thể đi tới Kinh Thị nên lấy lòng rất lâu, sau khi tin tức lão đại bị điều tới Đường Thành bị truyền ra thì tin nhà họ Tô từ hôn cũng được đưa tới, hiện tại nhà họ Tô từ hôn, thằng bé đang yên đang lành bị người trong thôn nói ra nói vào.
Vương Quế Hoa hận tới ngứa răng nhưng vẫn nói lời hay để tiễn bà mối đi.