Như vậy tưởng tượng tới, bà cụ liền cảm thấy hướng cái phương hướng này mà nói không chừng có cửa.
Triệu Mạn ly nước cầm trong tay đặt ở trên bên cạnh ghế, khuôn mặt nhỏ cười ngọt ngào “Đúng vậy ạ, vừa rồi đi tới trong nhà dì nhỏ cháu rồi bất tri bất giác đi đến trong nhà thím, nói đến cũng là kỳ quái, cháu đi vào thôn Đào Hoa đều đã 5 năm, nhưng thật ra rất ít khi nhìn thấy thím, nhưng chỉ thấy quá một lần, liền cảm thấy thím thực thân thiết, giống như trước kia từng gặp qua rồi vậy.”
Nhìn xem lời nói này khiến người ta thích như thế nào chứ, Vương Quế Hoa đột nhiên vỗ đùi “Thím cũng nhìn cháu liền cảm thấy quen mắt, nhưng muốn cho thím lại nói tiếp đã từng gặp qua ở nơi nào, thật đúng là chưa từng có ấn tượng như vậy, cô gái trẻ này cháu là người ở nơi nào, tới nơi này cắm đội mấy năm?”
“Cháu tên là Triệu Mạn, thím cứ gọi cháu là Tiểu Triệu ạ, năm nay mười tám, tới nơi này cắm đội đều đã 5 năm.” Triệu Mạn để lại chút tâm nhãn, cố ý báo tuổi chính mình lớn một tuổi.
Tháng sau ăn sinh nhật, bốn bỏ năm lên cũng 17 tuổi rồi.
“Ai da, mười hai tuổi đã tới rồi, thật là vất vả, nếu thím mà có đứa con gái tốt như vậy tốt, như thế nào bỏ được làm cháu tới nơi này làm thanh niên trí thức.”trong lòng Vương Quế Hoa thở dài, nhưng lại cảm thấy cô gái trẻ là người hiểu chuyện, nhỏ như vậy liền tới cắm đội, cắm rễ nông thôn 5 năm đều chưa từng kêu lên một tiếng ủy khuất, cũng không phải là cô gái tốt sao?
Bởi vậy đối Triệu Mạn bà có ấn tượng càng tốt.
“Không tới cũng không có cách nào ạ, phía trên tuy nói là có năm người anh trai, nhưng là nannan” lau lau chút nước mắt không tồn tại, Triệu Mạn xem như biến thành một đóa tiểu bạch hoa thê thảm vô cùng nhuần nhuyễn “Kỳ thật quê quán cháu chính là ở Đường Thành nannan”
lời này của cô nhắc nhở Vương Quế Hoa, nếu không ai nguyện ý đi Đường Thành, liền tìm cái người bản địa ở Đường Thành.
Cô gái này, cô gái này còn có hộ khẩu bản địa, còn có quan hệ lương thực.
Chỉ cần bộ đội gửi cái thư giới thiệu là có thể trực tiếp điều đến trong thành, này cũng thật tiện lợi hơn nhiều so với tìm một cô gái ở nông thôn, còn nữa nói nhìn dáng vẻ cô gái này là muốn trở về quê hương......
Đứa nhỏ này đáng thương tới mức người khác phải đau lòng, nháy mắt Vương Quế Hoa nhập vào thị giác của người mẹ, trái tim như bị thứ gì đó bóp nghẹt lại.
Người đời nói mấy đời bánh đúc có xương mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng quả thật không có sai, nhưng những đứa trẻ lớn lên trong sự ngược đãi của mẹ kế hẳn là cũng hiểu được sự tổn thương của những đứa trẻ mồ côi mẹ, cũng thật là đáng thương, cô gái còn trẻ như vậy mà đã phải ở nông thôn.
Vương Quế Hoa thật là càng nhìn càng thấy thích hợp, càng nhìn càng vừa lòng, hận không thể lập tức biến thành mẹ cô mới được.
Bởi vậy bà cảm thấy Triệu Mạn tới nơi này tuyệt không chỉ muốn xin miếng nước uống, không chỉ có bà muốn đi xem con gái nhà người ta mà cô gái này cũng đang xem xét xem gia đình bọn họ là cái dạng gì đây, nghĩ tới đây Vương Quế Hoa ưỡn thẳng sống lưng, hòa ái dễ gần hỏi cô thanh niên trí thức trẻ “Vậy là đúng rồi, nhà có năm người anh trai mà tại sao lại để cho cháu tới cắm đội chứ, nếu như cháu là con gái thím thì thím phải dốc hết lòng thương yêu, nhìn nhà người ta mong có đứa con trai nhưng nhà thím lại mong có cô con gái, thím sinh ba đứa con trai mà lại chẳng có cô con gái nào, giờ con trai lấy vợ phải cần tiền, thím chỉ sinh ra mấy đứa của nợ tốn tiền thôi…”
Khóe miệng Triệu Mạn giật giật, bà ấy có ý gì đây.
Mà hai chị em dâu nhà họ lại càng có ý tứ, bày ra bộ dáng tuyệt đối có thể mở một bàn tiệc